Saturday, January 19, 2008

Làng Việt trên đất Mỹ

Làng Việt trên đất Mỹ
Jan 19, 2008

Cali Today News - Trên bản đồ của Virginia nhất định không làm sao có cái làng tên là “Xã Việt Thắng” nhưng cái làng này vẫn hiện hữu như thường ở quận hạt Prince William County của tiểu bang trồng nhiều thuốc lá này.

Mà nó lạ vì có hẳn hoi những thửa ruộng, những căn nhà bằng tre, một hệ thống địa đạo ngầm, một ngôi chùa Phật giáo và cả một trang trại nuôi trâu bò nữa chứ. Đó là ngôi làng “Viêt Nam giả” để lực lượng Thủy Quân Lục Chiến ( TQLC) Mỹ tập luyện trước khi được qua chiến đấu tại VN trước đây.

Làng này được xây dựng vào năm 1965 do James P. McWilliam Jr., một sĩ quan TQLC nhiều công trận của Hoa Kỳ chỉ huy. Ông mới qua đời tháng 12 năm ngoái do bệnh ung thư, thọ 72 tuổi.

Nhiều thế hệ sĩ quan của TQLC Hoa Kỳ đã được đào taọ từ cái làng VN đặc biệt này. Những nông dân trong làng do chính các quân nhân TQLC Hoa Kỳ giả dạng.

Trong phòng học, họ được huấn luyện và thực tập ngay trong Xã Việt Thắng “cái kinh nghiệm quý giá họ sẽ trải qua một khi đặt chân tới một làng quê Việt tương tự cách Mỹ trên 10,000 dặm, trong một bối cảnh văn hóa hoàn toàn xa lạ.”

Nhà viết sử quân đội Mỹ Charles D. Melson nóí đùa: “Tôi đến đây nhiều lần, cái làng có thể không giống ngoài cuộc đời vì thật sự ở VN, trên cây cũng có người” và ngoài ra ở làng VN làm gì có tuyết và nước đá vào mùa đông như ở đây!”

Khi sang VN năm 1963, ông McWilliams tham gia 14 trận trong vai trò cố vấn quân đội VNCH, sau đó ông được bổ nhiệm làm Giám đốc chương trình huấn luyện tại Xã Việt Thắng ở Virginia. Ôâng tìm được 1 người chuyên trồng tre ở Richmond và đặt mua ngay 15 xe tải tre.

Nhiều sĩ quan quân đội Mỹ như Trung Tá Justin Marin thường nhìn nhận chính Mc Williams đã cứu mạng họ sau này ở VN vì ông rất khe khắc khi họ được huấn luyện ở Xã Việt thắng.

Martin nói: “Chúng tôi đang thực tập phục kích trong Xã Việt Thắng. Tôi nằm phục kích mà lại để cái chân ló ra ngoài. McWilliams đi kiểm soát, đá ngay vào ống chân tôi và nói: “Trung Úy, như thế này ở VN là ông chết ngắt!”

Nguyễn Dương, source Washington Post
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=05993344c347cef382ce2fc97c53b8a8

Tuesday, January 1, 2008

Niềm Hãnh Diện Của Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại Nữ Phi Công F 18 Elizabeth Phạm



Niềm Hãnh Diện Của Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại Nữ Phi Công F 18 Elizabeth Phạm
Nguyễn Tấn Lai, Phương Đông Times Seattle, Dec 31, 2007


Cùng một nụ cười xinh tươi, hồn nhiên với vóc dáng oai hùng của người Nữ phi công phản lực F-18 và nét đẹp dịu dàng của người thiếu nữ Việt Nam bình dị trong đêm từ thiện. (hình trên) với tác phong của người phi công chuẩn bị xuất phát, vẩy tay chào người bạn đồng ngũ trên đường băng của hạm đội ngoài khơi ở một vùng biển nào đó ... Hai hình ảnh, hai bối cảnh nhưng cùng một niềm vui ra trận và bên cạnh người chú, ký giả Nguyễn Tấn Lai.

(Seattle) Người can đảm, còn là người biết nhận giá trị đích thực của bản thân mình. Tự vận động chính mình để kiên trì làm việc, chứ không hề tự khen để rồi dẫn đến tự kiêu. Tự tập thói quen đó trong nhiều năm tháng để thúc dục và hun đúc cho nghị lực của mình. Can đảm là khi gặp nguy hiểm tới bản thân, nếu có, thì vẫn kiên trì theo dõi mục tiêu cho tới khi đạt được kết quả còn ngược lại không biết sợ nguy hiểm mà cứ hành động thì sự thể đó gọi là sự liều lĩnh chứ không thể gọi là can đảm được.

Ví dụ : Ngày 02/06/1995 Đại Úy Không Quân Hoa Kỳ Scott O’Grady điều khiển một oanh tạc cơ siêu thanh F-16 bị hỏa tiển SA-6 Địa-Không của địch quân bắn rơi trên bầu trời Bosnia. Đại Úy O’Grady bung dù thoát ra khỏi máy bay và rơi xuống trong một khu rừng rậm dày đặc địch quân sùng lục, tìm bắt. O’Grady phải lũi trốn đến 6 ngày dài trong các buội rậm và đói khát ... Chỉ biết bắt kiến mà ăn cho đở đói, tìm đủ mọi cách để tránh né địch quân trong cùng cực của đói và lạnh nhưng tin tưởng vào khả năng của mình để kiên trì liên lạc được về hậu cứ chứ không chịu đầu hàng ! Hành động nầy là một hành động vô cùng can đảm. Đại Tá TQLC Hoa Kỳ Martin Berndt dẫn 40 binh sĩ, không ngại nguy nan với hai chiếc trực thăng H.53 cất cánh từ một căn cứ ở Ý bay đến Bosnia hạ cánh ngay trên đầu địch quân, đúng vào địa điểm mà O’Grady đang lẫn trốn và bốc ngay O’Grady trong vòng 4 phút và bình yên bay trở về Ý. Đại Tá Martin Berndt và 40 binh sĩ TQLC nầy đã hành động có tính toán rất chính xác, tự tin, không ngại hiễm nguy và đã đạt thành công thì "hành động nầy thật là can đảm" chứ không phải là liều lĩnh.

Trong một lễ hội từ thiện của người Việt tuần qua tại nhà hàng Jumbo (Seattle), có sự xuất hiện của một phụ nữ. Thoạt trông người thiếu nữ nầy với dáng dấp rất ư bình dị, khiếm tốn. Ít nói, rất lịch thiệp và rất lễ phép đối với người lớn tuổi, mặc dù được sinh ra tại Mỹ, trưởng thành tại Mỹ nhưng nói tiếng Việt như "Gió". Trong 3 tiếng đồng hồ của ngày hội đó, ít ai để ý đến người thiếu nữ nầy. Chỉ có vài người đến trò chuyện với cô ấy. Bởi vì không ai biết chứ giá như mà họ biết thì chắc chắn là rất nhiều người đến hỏi thăm, chúc tụng, khen ngợi, tặng hoa hoặc vồn vã vây quanh như thường vẫn thấy đối với các khuôn mặt phụ nữ vang danh trong cộng đồng người Việt.

Sự thể cũng na ná như sự ái mộ của người Việt dành cho khoa học gia Dương Nguyệt Ánh hay Leyna Nguyễn (Người dẫn chương trình thời sự cho KCAL-TV tại Los Angeles) hoặc Betty Nguyễn (CNN) và gần đây nhất là cô Lê Duy Loan (phó tổng giám đốc kỷ thuật của Texas Instruments ... Không ai biết trong ngày hội đêm hôm đó có sự hiện diện của một thiếu nữ Việt Nam. Người mà các trung tâm băng nhạc Paris by Night và Asia đã năm bảy lượt mời xuất hiện trong các video của họ nhưng tất cả đều bị từ chối. Sự từ chối đó thoát đi từ cá tính rất khiêm tốn của người phụ nữ nầy. Sự từ chối đó thoát đi từ chỗ quá bận rộn của một quân nhân đang tham chiến trên một chiến trường nóng bỏng hằng ngày. Sự từ chối đó cũng thoát đi từ một sĩ quan triệt để tôn trọng quân kỷ... Từ chối tất cả mọi đề nghị để được tiếp xúc hay phỏng vấn của giới truyền thông ngoại trừ những mẫu đối thoại bình thường với những người bạn thân thiết trong gia đình.

(Nhân đây, chúng tôi (người viết) chân thành cảm tạ thân phụ của người phụ nữ nầy, đã dành mọi ưu ái đối với chúng tôi nói riêng và với bạn đọc của tờ Phương Đông Times tại Seattle nói chung). Đó đây, có một vài bản tin về người phụ nữ Việt Nam lừng danh nầy. Những bản tin ngắn đó không chính xác, không có dữ liệu vững chắc và có thể tạm gọi là "phịa" tin. Ví dụ một tổ chức ở Nam Cali mời người phụ nữ nầy xuất hiện trong trong một "Show" của họ. Dĩ nhiên là cô ấy từ chối vì bận công tác trên chiến trường Iraq, thì làm sao mà về Cali được, nhưng họ vẫn quảng cáo trên các "poster" và sau đó loan tin là cô đã gặp tai nạn và đang được điều trị tại một bệnh viện tại Ý (!)

Trên vùng trời Seattle, hằng năm, nhân ngày hội Seafair, những phóng pháo cơ siêu thanh bay rền khắp một vùng trời, biểu diễn nhào lộn vô cùng ngoạn mục với những pha, đôi lúc rất nguy hiểm, mà người xem có lúc đến "đứng" cả tim đó là các chiếc oanh tạc cơ siêu thanh "Ong Bầu" F 18 Hornet, thuộc toán phản lực cơ biểu diễn "Blue Angels" của Hải Quân Hoa Kỳ.

Ít ai biết là trong đêm lễ hội ở nhà hàng Jumbo cách đây một tuần lễ, có một người trẻ đang nghiêm trang cùng Thân Phụ hát vang bài quốc ca, chào Quốc Kỳ Việt Nam. Người đó là người phụ nữ Việt Nam đầu tiên và cũng người phụ nữ Á Châu đầu tiên, trong lịch sử Không Quân Hoa Kỳ đang điều khiển một oanh tạc cơ chiến đấu F 18 Hornet trị giá $35 000000 (Ba Mươi Lăm triệu Đô La). Hằng ngày đã và đang vùng vẫy, ngụp lặn, thả bom, rầm trời, trên chiến trường Afghanistan và Iraq. Người phụ nữ trẻ nầy với một cuộc sống vô cùng bận rộn trong 24 giờ đồng hồ một ngày, Nữ Đại Úy Không Quân của Binh Chủng TQLC Hoa Kỳ đang sống một đời sống vô cùng năng động nhưng lúc nào cũng sẳn sàng cho nhiệm vụ, cuộc sống hằng ngày không thể biết trước được và lúc nào cũng chỉ biết "Sắp Sẳn" mà thôi. Cô không lạ hay ngạc nhiên gì khi : "Đang ngồi ăn sáng thì phải bỏ dỡ, đứng rột dậy, vì có lệnh khẩn phải cất cánh bay ngay ra chiến trường ...". Cô chẳng bao giờ ngạc nhiên là khi đang nghĩ dưỡng sức tại Mỹ thì chỉ mới có vài ngày lại được lệnh phải leo lên máy bay, vèo qua Iraq !

Đại Úy Elizabeth Phạm là một nữ phi công duy nhất và xuất sắc nhất của Quân Chủng TQLC Hoa Kỳ. Đại Úy Liz Phạm hiện đang phục trong Không Đoàn 242 TQLC Yễm Trợ và Tấn Công Dưới Mọi Thời Tiết. (Marine All Weather Attack Fighter Squadron 242). Không Đoàn nầy còn vang danh trong Quân Chủng TQLC Hoa Kỳ với danh xưng là Không Đoàn "Bats" (Con Dơi - Cú đánh bất ngờ và chính xác, không chậm trễ). Không Đoàn nầy hiện nay có nhiệm vụ không yễm cực cận cho các lực lượng bộ binh khi chạm địch trên các mặt trận tại Iraq. Những phi công của không đoàn nầy được tuyển từ những phi công ưu tú nhất của Quân Chủng TQLC Hoa Kỳ và Đại Úy Elizabeth Phạm là người nữ phi công duy nhất có mặt trong Không Đoàn 242 Marine All Weather Figther Squadron.

Họ là những phi công mà đôi khi phải thả những quả bom để chận mức tiến quân của địch chỉ cách vị trí của các đơn vị bạn có 600 Feet, tức là chỉ cách có 200 mét hay là một khoảng cách giửa ba cái trụ điện. Và rằng một sơ hở nhỏ nào đó xãy ra thì hậu quả sẽ không sao mà lường cho được, thế cho nên những phi công của không đoàn "242 Marine All Weather Attack Fighter Squadron" đều là những tay cừ khôi, rất giỏi ngang ngữa với các phi công Do Thái, những phi công mà từ trên cao vòi vọi thả một quả bom rơi ngay vào cái lổ ống khói cuả một cơ xưởng chế bom nguyên tử của Syria trong thập niên trước đã vang danh trên thế giới.

Trên chiến trường Falujah (Bắc Baghdad-Iraq), theo tài liệu của Không Quân Hoa kỳ, là một chiến trường mà không phận được mô tả là mỗi khi lực lượng bộ binh chạm địch thì hàng loạt máy bay đủ các loại của quân đội Hoa Kỳ xuất hiện trên bầu trời từng lớp, từng lớp từ trên cao nhìn xuống "như một đàn ong" thế mà những chiếc F 18 Hornet từ tuốt trên cao độ, lao sầm xuống với một tốc độ kinh hồn là 1190 Miles một giờ (2380 cây số) để thả một quả bom chỉ cách vị trí của các đơn vị bạn có 200 mét rồi xoẹt một khắc "Ba Mươi Lăm Triệu Đô La" vút lên cao mất hút trong không gian ... Hình ảnh nầy mô tả được những phi công điều khiển các phóng pháo cơ F.18 Hornet rất tối tân của Hoa Kỳ là những tài năng rất ưu tú, rất can đảm (chứ không phải là liều lĩnh) của không lực Hoa Kỳ và trên thực tế lại lẫy lừng hơn cả một dàn dựng Top Gun của Hollywood mà trên chiến trường, Đại Úy Elizabeth Phạm có mặt thường xuyên trong các thành phần ưu tú đó.

Đại Úy Elizabeth Phạm sinh ra tại Seattle, của những ngày đầu tị nạn cách đây 29 năm. Cô là ái nữ của Bác Sĩ Phạm Văn Minh hiện có phòng mạch tọa lạc trên đường Rainier, Seattle tiểu bang Washington. Liz Phạm tốt nghiệp từ Đại Học USD (University of San Diego) và theo học về kỷ thuật bay tại trường huấn luyện phi hành T 34 của Hải Quân Hoa Kỳ tại Pensacola (Florida) với cấp bậc Thiếu Úy. Sau đó, cô tiếp tục theo học về kỷ thuật bay cấp cao T 45 Goshawk tại trung tâm huấn luyện Meridian của Hải Quân Hoa Kỳ tại tiểu bang Mississippi. Tốt nghiệp, Elizabeth Phạm đỗ "Top Hook" (Thủ Khoa) và được Đại Tướng Chỉ Huy Trưởng đích thân trao bằng tốt nghiệp đồng thời được tuyển chọn là Phi Công đầu tiên của Quân Chủng TQLC Hoa Kỳ điều khiển một phóng pháo cơ siêu thanh F 18 Hornet vào cuối năm 2003 với cấp bậc là Trung Úy. Năm 2005 Liz Phạm thăng Đại Úy. Cô thành hôn với Đại Úy Alexander Roloss cũng là một sĩ quan Phi Công F 18 Hornet và tốt nghiệp sau Liz Phạm một khóa huấn luyện, Đại Úy phu quân của Liz Phạm cũng phục vụ trong cùng một đơn vị. Theo thân phụ của Đại Úy Elizabeth Phạm thì cặp vợ chồng nầy như "Mặt Trăng và Mặt Trời". Chồng từ chiến trường trở về Mỹ thì Vợ lại bay ra chiến trường và khi Vợ về thì Chồng lại vút lên không trung bay đi Iraq ! Và hiện tại thì Đại Úy Elizabeth Phạm đang nghĩ ngơi tại Mỹ và sẽ lên đường trở lại Iraq vào trung tuần tháng 01/2009 và Alex Roloss sẽ trở về Mỹ cùng thời gian đó.

Nhin bức ảnh Đại Úy Elizabeth Phạm đang leo lên "Cockpit" của chiếc F.18. Tâm phục, khẩu phục chăng ? Có lẻ còn hơn thế nhiều !
* Nguyễn Tấn Lai (24/12/2007)
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=57310e3b3c4e05bb54aa73684ea213cf

Tuesday, December 25, 2007

Học Khu Garden Grove HS Gốc Việt Học Giỏi Nhạc Hay



Học Khu Garden Grove HS Gốc Việt Học Giỏi Nhạc Hay Việt Báo Thứ Ba, 12/25/2007, 12:02:00 AM

Học sinh trong ban nhạc Trung Học McGarvin ở Học Khu Garden Grove, nơi có đông học trò gốc Việt.
GARDEN GROVE (PTH) -- Học Khu Garden Grove không chỉ nổi tiếng với các học sinh giỏi, trong đó đa số là học trò gốc Việt, mà nhiều lĩnh vực khác cũng nổi bật hơn nhiều nơi khác. Xin xem tiếp “Học Khu Garden Grove: HS Gốc Việt Học Giỏi, Nhạc Hay” trong Tin Cộng Đồng.
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=14&nid=120591

Cabramatta góc Việt Nam tại Sydney



Cabramatta góc Việt Nam tại Sydney
Một góc Cabramatta.
Một góc Cabramatta. Ảnh: sydney-australien.de.

Có một câu lưu truyền cửa miệng của người Việt ở Australia: du khách đến Sydney mà chưa đến Cabramatta thì coi như chưa biết người Việt ở đó sống như thế nào.

Nhiều người gọi Cabramatta là thủ đô của người Việt định cư tại Australia, nhất là những người Việt có tuổi. Đây là nơi những người cao niên tụ tập để gặp bạn và hàn huyên, nơi các bà nội trợ đi mua sắm và mặc cả.

Người ta thấy rất ít thanh niên người Việt đi qua khu này. Hoặc ít hơn là những người Việt học hành thành đạt, có học vấn và chỗ đứng trong xã hội Australia.

Báo chí nước này gọi Cabramatta là Vietnamatta, một Việt Nam thu nhỏ, với tất cả thành tựu và vấn đề tồn tại và họ gọi Cabramatta là ví dụ về sự thành công thương mại của người Việt và người Hoa tại xã hội đa văn hóa ở đây.

Trong vòng chưa đầy 20 năm, các thương gia cần cù chịu khó, những người nhập cư đến Australia với hai bàn tay trắng đã biến vùng đất quê mùa, hoang sơ phía tây của Sydney thành một trong những khu buôn bán sầm uất nhất của cộng đồng Á châu.

Chợ Lớn thu nhỏ

Về sản vật và dịch vụ mà nói, khu thương mại Cabramatta có tất cả những gì mà Việt Nam có.

Nhiều nhất là các loại nhà hàng, quán ăn: lên đến con số hàng trăm với đủ món ăn từ bình dân cho đến hạng sang: cơm, phở, hủ tiếu, mì, tôm hùm, bồ câu quay. Nhiều người nói ăn ở Cabramatta rẻ và còn nguyên mùi vị Việt Nam.

Thứ đến là các tiệm thực phẩm bán thịt cá tươi. Cứ khoảng 100 m là người ta thấy một tiệm thực phẩm. Bò, heo của Australia được cắt và bày bán theo kiểu Việt Nam.

Cabramatta còn là nơi làm việc của rất nhiều văn phòng luật sư, bác sĩ, kế toán, kiến trúc sư người Việt. Ngôn ngữ chính là tiếng Việt, khách hàng chính là người Việt Nam. Có câu chuyện đùa nói rằng nhiều người bản xứ đến Cabramatta tưởng như họ đang bị lạc ở đâu đó tại quận 5 Sài Gòn.

Cuối tuần, người Việt ở mọi nơi tại Sydney dồn về Cabramatta. Họ mua sắm dụng cụ gia đình, ăn sáng, gặp bạn bè, mua thực phẩm Á châu. Nhiều người lên Cabramatta để giải quyết các công việc liên quan đến luật sư, bác sĩ, hay chuyên viên địa ốc.

Thiên đường mua sắm

Về mặt thương mại, trong hai lĩnh vực chủ yếu như ăn và mua sắm, Cabramatta có thể nói là thiên đường của hàng hóa và sự mặc cả.

Du khách từ phương xa tới thăm "thủ đô của người Việt" đều rất thích điều này. Thế nhưng càng nhiều nhà hàng bao nhiêu thì càng ít địa chỉ văn hóa bấy nhiêu.

Hội đồng thành phố Fairfield, tức quận quản lý Cabramatta có ý quảng cáo khu thị tứ này thành một địa điểm du lịch mang đặc tính văn hóa Á đông. Nhiều người tự hỏi chắc văn hóa Á đông chủ yếu là thích ăn uống và mua sắm hay sao?

Vì họ chưa thấy quận Fairfield nói đến các địa chỉ văn hóa như chùa chiền, xưởng thủ công, vườn cây cảnh, đoàn cải lương của người Việt, hay người Hoa, là hai cư dân chiếm đa số tại vùng này.

Nhưng dù sao đi nữa, Cabramatta chính là nơi giúp những người Việt xa xứ vơi bớt nỗi nhớ quê nhà.

(Theo Thanh Niên)
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/Nguoi-Viet-5-chau/2007/10/3B9FADBF/

Tuesday, December 18, 2007

Tiến Sĩ Thienna đoạt kỷ lục thế giới về môn Squat



Tiến Sĩ Thienna đoạt kỷ lục thế giới về môn Squat.
Dec 17, 2007


Tiến Sĩ Thienna oanh liệt chiến thắng kỷ lục thế giới về bộ môn Squat với tổng số 5135 lần trong 1 tiếng đồng hồ (người đoạt kỷ lục thế giới trước là người Hungary: - 4657 lần trong 1 tiếng đồng hồ) .

Nhằm cổ động cho Nữ lực sĩ Việt Nam dự thi đoạt kỷ lục thế giới về bộ môn Squat (thể dục đứng lên ngồi xuống).. Vovinam Việt Võ Đạo America,San Jose đã nhận lời trình diễn trước giờ khai mạc cuộc thi để cổ động tinh thần cho tiến sĩ Thienna. (Bấm vào link ở cuối bài để đọc thêm lịch sử cô Thienna đã được đăng trong bản tin trước)

Ban vận động yểm trợ tiến sĩ Thienna dẫn đầu là cô Dana Hanh đã lo đủ mọi phương tiện từ máy móc, dụng cụ quay phim, chụp hình, trang trí hội trường, in những đồ tặng và nước uống có tên cô Thiênna để tặng miễn phí cho các khách tham dự, ban chụp hình quay phim của anh Lê Túy cũng nhiệt tình từ San Jose lên yểm trợ ghi nhận lại tất cả hình ảnh buổi thi đua.

10 giờ sáng Chúa Nhật, võ đường Vovinam San Jose cũng đã chuẩn bị khởi hành lên San Francisco để lo cho chương trình biểu diễn khai mạc cuộc thi đua lịch sử nầy.

Đường xa 80 cây số, chạy xe một tiếng đồng hồ mới đến nơi, thành phố San Francisco chật hẹp nhà cửa san sát, trường thì lớn rộng, Vovinam phải đi hỏi thăm nhiều người, tìm kiếm lòng vòng mới tìm ra được nơi tổ chức. Địa điểm thật khó tìm cho người ở xa cũng là điều không thuận lợi cho việc các khán giả cổ động không tìm được địa điểm, nhưng vì cô là người xuất thân từ trường đại học San Francisco State University nên cô muốn đem vinh dự về cho trường, và muốn khích lệ tinh thần dấn thân của các sinh viên hiện tại nên cô đã chọn địa điểm nầy thay vì chọn một địa điểm thuận lợi khác.

Sân trường bóng rổ bóng loáng, ban tổ chức vay mượn nên phải giữ kỹ, chương trình Vovinam biểu diễn có mấy màn sử dụng vũ khí, nếu làm hư sàn thì phải bồi thường, nên các môn sinh phải chịu khó khiêng nệm vào lót để giữ cho sân không bị hư hại.

Đúng 2 giờ, Cô Fiona MC chương trình là dân biểu tiểu bang California gởi lời cám ơn và chào mừng quan khách hiện diện, sau đó giới thiệu về lịch sử môn phái Vovinam và chương trình biểu diễn của Vovinam..

Vừa dứt lời giới thiệu, tiếng trống, tiếng chiêng và chập chả nổi lên vang rần... 2 con lân màu đỏ tượng trưng cho sự chiến thắng được các môn sinh Vovinam tung chạy từ trong ra ngoài lạy chào quan khách, và múa theo bài bản riêng biệt đặc thù của Vovinam.. khán giả hân hoan vổ tay khen ngợi khi các em leo lên đứng trên giờ, lên cổ và lên đầu… quan khách gồm cả Việt và Mỹ đều cảm thấy phấn khởi khi thấy cuộc thi đua của tiến sĩ Thienna lại được cổ động bởi đoàn lân Vovinam…

Sau phần múa lân là chương trình biểu diễn võ thuật của Vovinam Việt Võ Đạo và đặc biệt là có cô Karen Hà - huấn luyên viên Thiếu Lâm vừa gia nhập vào môn phái Vovinam cũng góp mặt tiếp trợ biểu diễn bổ sung vào chương trình cho đặc sắc vì các huấn luyên viên lớn đều bận đi làm…

- Song dao pháp: Thiên Kim
- Hồ Điệp Phiến: Nguyên Minh & Anna Phạm
- Thái Cực Kiếm: Cô Karen Hà
- Long Hổ quyền: TrườngThành, Elizabeth Lieu
- Tam đấu Nam: Thiện, Quang, Kevin
- Nhập môn quyền: Khôi, Long, Tắc, Nhân, Thiện
- Tinh hoa lưỡng Nghi Kiếm: Thiên Kim
- Túy Quyền Cô Karen Hà
- Tứ đấu nữ tay không: Minh, Thành, Quang, Kevin
- Song luyên Kiếm: Nguyên Minh & Anna Phạm
- Thập Tự quyền: Khôi, Tắc, Nhân, Thiện, Thiện
- Tiểu La Hán: Karen Hà
- Tứ đấu dao: Liz, Khôi, Thiện, Long

Vovinam ngưng phần biểu diễn lúc 2:45 phút để cho ban tổ chức chuẩn bị sân bải, sắp xếp máy quạt, đèn, đồng hồ, máy chụp hình , quay phim, băng rôn biểu ngữ được căng lên làm cho buổi thi đua thêm long trọng.

2:55 phút cô Thienna trong bộ đồng phục thể thao, với dáng người thon nhỏ dễ thương như con búp bê Nhật bước ra chào khán giả, các quan khách vổ tay vang dội để cổ động tinh thần, cô tập vài động tác co dãn xong vào vị trí sẳn sàng, thời khác viên 2 người trong tổ chức Guiness World Record cầm máy bấm chuẩn bị. Đúng 3 giờ bắt đầu, cô Thienna bắt đầu thi đua đứng lên, xuống liên tục, 2 thời khắc viên cầm máy bấm theo mỗi nhịp lên xuống của cô… thời gian trôi qua thật chậm, đồng hồ tích tắc, tích tắc chạy theo từng khắc… mọi người như nín thở để theo dõi cử động của cô, nhìn đồng đồ từng giậy, từng phút, thấy giờ trôi qua khá chậm, 5 phút, 10 phút, 15 phút, 20 phút…trong lòng mọi người ngao ngán..nghĩ làm sao cô có thể làm nổi đến 1 tiếng đồng hồ??? Tất cả mọi người đều im lặng không dám cử động sợ cô bị phân tâm.. cô vẫn cứ nhịp lên xuống đều đều, không gian như ngừng thở… cho đến 5 phút cuối, mọi người hân hoan la lên cổ võ, toàn hội trường vang dội tiếng la, tiếng vổ tay ủng hộ tinh thần cho cô… rồi 4 phút, 3, phút, tiếng la càng lớn:

- Go, Thienna go… cố gắng lên, yes, you can do it…
Rồi đến những giây cuối, 10 giây, 9, giây, 8 giây, 7 giây, 6 giây, 5 giây, 4, giây, 3 giây, 2 giây, 1 giây…

- Yeah! You got it!…

Mọi người đưa tay lên la lớn và cùng đổ xô tới ôm hôn cô và ẳm cô lên chào mừng cô đã thông qua được 1 tiếng đồng hồ… những bó hoa tươi đẹp đã được trao tận tay cô để khích lệ tinh thần can trường của người đàn bà Việt Nam… một người nữ Việt Nam duy nhất dám đứng ra thi đua đoạt kỷ lục thế giới về bộ môn Squat… lại vượt quá xa kỷ lục củ của một người Hungary là 4657 lần lên xuống trong 1 giờ.

Thienna Hồ đã oanh liệt đoạt chiến thắng với số lần lên xuống là 5135 lần trong 1 tiếng đồng hồ… đem lại kết quả vinh quang cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt.

Để chào mừng chiến thắng của cô Thienna, đoàn lân Vovinam lại nổi trống lên múa thêm một xuất nữa để chia sẽ niềm vui với mọi người hiện diện trong hội trường…

Cũng nên nói thêm là đoàn lân của Vovinam San Jose múa không hay, không xuất sắc bằng các đoàn lân chuyên nghiệp khác, nhưng Lân Vovinam San Jose có sự linh ứng từ Sáng Tổ độ trì, nên rất hên, mỗi lần đi múa ở đâu cũng đem lại điều hên, đều tốt cho thân chủ… Điển hình là Lân Vovinam muá vận động tranh cử cho các ông Ron Gongalez và Chuck Reed, 2 ông nầy đều đắc cử vào chức Thị Trưởng thành phố San Jose..nay đoàn lân Vovinam San Jose đem lại chiến thắng cho tiến sĩ Thienna đoạt kỷ lục thế giới về bộ môn Squat…

Xin chúc mừng đến tiến sĩ Thienna Ho. Bravo!!!!

Nhật báo Cali Today và webcast Truyền Hình Việt Nam sẽ có cuộc phỏng vấn đầy đủ về cô Thienna trong thời gian tới, mời qúy vị đón xem.

Related News/Bài liên quan
30 NĂM VỀ TRƯỚC, CÂU CHUYỆN CÔ BÉ THUYỀN NHÂN 10 TUỔI: Phụ Nữ Việt lập thành tích “Squat” Guiness World Record
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=6492625ca92e370c066bb235a5684d64

Sunday, December 16, 2007

Món quà Giáng Sinh đến sớm New Jersey bỏ án tử hình



Món quà Giáng Sinh đến sớm New Jersey bỏ án tử hình
Dec 15, 2007

Quang cảnh thành phố
phiá trên nhà tù ở New Jersey.
Quang cảnh thành phố
phiá trên nhà tù ở New Jersey.

Cali Today News – Hôm Thứ Năm Hạ viện tiểu bang New Jersey thông qua dự luật bãi bỏ án tử hình với 44 phiếu thuận và 36 phiếu chống. Thượng viện đã thông qua hôm Thứ Hai. Thống đốc Jon Corzine đã xác nhận là sẽ ký ban hành đạo luật ấy.

Kể từ ngày án tử hình được tái áp dụng vào năm 1976 cho đến nay đã có gần 1,100 tử tội đã bị hành quyết trên toàn nước Mỹ.

Với đạo luật mới này thì người bị tội nặng nhất cũng chỉ phải lãnh bản án chung thân mà thôi, kể cả bảy tử tội đang chờ để bị hành quyết trước khi ban hành đạo luật mới. Theo tài liệu của Trung Tâm Thông Tin Án Tử Hình - Death Pemalty Information Center - thì từ năm 1963 tới nay tiểu bang New Jersey chưa hành quyết một người nào cả.

Sau khi thượng viện thông qua dự luật với 21 phiếu thuận và 16 phiếu chống hôm Thứ Hai, thì qua hôm Thứ Năm Hạ viên cũng thông qua dự luật này với 44 phiếu thuận và 36 phiếu chống.

Một phát ngôn viên của thống đốc cho biết thống đốc Jon Corzine, thuộc đảng Dân Chủ sẽ ký dự luật để ban hành thành đạo luật trong vài ngày sau khi duyệt xét thật kỹ bản văn của dự luật.

Phát ngôn viên Jim Gardner nói: “Thống đốc đã nói từ lâu là ông ta ủng hộ dự luật hủy bỏ án tử hình.”

Những tiểu bang sau đây không có án tử hình: Alaska, Hạ Uy Di, Iowa, Maine, Massachusetts, Michigan, Minnesota, Nữu Ước, Rhode Island, Vermont, West Virginia, Wisconsin và District of Columbia.
Quảng cáo Mall4viet.com
Quảng cáo Mall4viet.com

Dự luật được đệ nạp hồi Tháng 11, sau khi một Ủy Ban của tiểu bang kết luận rằng án tử hình không ngăn chận được các tội hung bạo nhưng lại có thể đưa tới việc giết oan những người vô tội. Một số nhà làm luật thuộc đảng Cộng Hòa lý luận rằng những kẻ giết cảnh sát và quân khủng bố phải được hành quyết, nhưng các nhà lập pháp, thuộc đảng Dân chủ, kiểm soát lưỡng viện đã ủng hộ dự luật.

Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ đã tái áp dụng án tử hình năm 1976, và từ đó đến nay đã có gần 1,100 người đã bị hành quyết. Án tử hình được áp dụng tại 37 tiểu bang mà đa số đều xử dụng phương pháp chích thuốc độc vào người của tử tội.
Các phương pháp hành quyết khác như ghế điện, phòng hơi ngạt, treo cổ, và xử bắn vẫn còn được một vài tiểu bang áp dụng.

Vụ hành hình mới nhất được thực hiện hôm 25 Tháng Chín tại tiểu bang Texas. Một phán quyết mới đây của Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ đã tạm đình chỉ các vụ hành quyết để duyệt xét lại những khiếu nại trong việc hành quyết bằng cách chích thuốc độc vào người của tử tội, phương cách đang được xử dụng nhiều nhất.

Trước New Jersey, hai tiểu bang cuối cùng hủy bỏ án tử hình là West Virginia và Iowa, hủy bỏ năm 1965.

Trong số những tử tội đang chờ ngày đền tội có Jesse Timmendequas mà vụ án y giết em bé 7 tuổi tên Megan Kanka đã đưa tới đạo luật Megan đòi hỏi nhân viên công lực địa phương phải thông báo cho công chúng biết lúc nào có kẻ đã phạm tội về tình dục đang sinh sống hoặc làm việc lẩn quẩn trong làng xóm.
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=315a19b384b3be10a9128d0ad581d75b

Thursday, December 13, 2007

Tâm đạo trong võ học



Tâm đạo trong võ học
Wednesday, December 12, 2007
medium_DP-ThuTham.jpg

Chị Thu Thắm, đệ nhất đẳng huyền đai, tung một cú đá tại một buổi tập ITF-Taekwondo. (Hình: Bắc Phong)

Tạ Ðức Trí

Trong cuộc sống đầy căng thẳng của xã hội Mỹ, đời sống tinh thần luôn cần được chú trọng. Ngay trong vấn đề y khoa cũng vậy, nhiều bác sĩ đều có chung một lời khuyên cho bệnh nhân là sống lạc quan, yêu đời, rèn luyện nghị lực thì sẽ chống chọi lại được nhiều bệnh tật. Và một trong những phương cách rèn nghị lực, tăng sức khỏe cho giới trẻ theo thiển ý của tôi, là tập võ.

Có lẽ tôi sẽ không có cơ duyên trở lại học võ sau hơn 10 năm gián đoạn nếu không gặp được các vị võ sư đầy nhiệt huyết luôn muốn truyền đạt cho giới trẻ nghị lực mạnh mẽ trong một thân thể tráng kiện. Ðó là ba vị võ sư Bắc Phong Từ Võ Hạnh, Thiên Phong Lý Hồng Khánh và Huyền Phong Phạm Kim Tuấn. Cả ba vị này đều đang giảng dạy bộ môn ITF-Taekwondo tại một võ quán trong khu Little Saigon. Ðây là võ quán mà các võ sinh phần nhiều là những bậc phụ huynh đang bận rộn với cuộc sống gia đình, như hai chị em cô Thu Thảo và Thu Thắm của công ty Viet Satellite.

Tập võ trở lại trong hoàn cảnh bận rộn với nhiều công việc của vai trò nghị viên tôi đang đảm trách, song song với công việc mưu sinh ngày thường, quả không phải là điều dễ dàng, hay đơn giản chỉ là những chiều Thứ Bảy thảnh thơi đến võ quán. Cuối tuần với rất nhiều sinh hoạt của cộng đồng Việt cũng như các cộng đồng khác mà tôi cần phải có mặt, để có thể đến võ quán thường xuyên hàng tuần, riêng nó đã là một nỗ lực không nhỏ. Nên dù tay chân nhức mỏi sau những giờ tập võ, nhưng tâm tôi lúc nào cũng vui và cảm thấy hài lòng với chính mình trong những phút giây ngắn ngủi ấy.

Võ quán nơi tôi tập luyện có lối dạy khá lý thú, không chỉ chú trọng đến quyền cước mà còn đến ý nghĩa của mỗi động tác. Sau mỗi một bài quyền luyện tập trong lớp, ba võ sư đều hướng dẫn cặn kẽ từng thế võ. Tại sao phải giơ tay thế này, đá thế kia, lúc nào cần nhu, khi nào cần cương... Mỗi bài quyền hay các thế võ, theo các võ sư, đều mang đầy tâm huyết và thâm ý của vị tổ sư, và cần được thi triển với tất cả sự trân trọng.

Thêm vào đó, sau mỗi một thế tập, các võ sư còn chia sẻ sự gắn liền của võ thuật vào đời sống hàng ngày. Những hành xử trong đời thường ví như những thế võ, có lúc cần cương, có khi cần nhu, lúc cần đưa tay đỡ, cũng có lúc cần tung chân đá, và rất nhiều trường hợp là sự nối kết hài hòa của nhiều thế khác nhau. Những ý nghĩa về nhân, nghĩa, lễ, trí, tín đều được các võ sư phân tích trong các thế võ nhằm giúp võ sinh hiểu được tâm đạo trong võ học không phải là để phô trương sức mạnh, coi thường đối phương, mà chính là để kiểm soát khả năng của chính mình và giữ lễ với đối phương. Nói cách khác, điều khó trong việc luyện tập võ không phải là việc làm sao đánh ra các thế võ, mà là làm sao kiềm được đòn trong lúc tỉ thí.

Quả thật tập võ giống như người đi tìm hiểu về bản chất của nước, không mùi, không vị, không hình thể, nhưng có sức mạnh vô địch. Chiêm nghiệm được điều này người học võ sẽ tự nhiên hiểu được đây chính là triết lý để tìm hiểu bản ngã của mình, tìm hiểu cội nguồn của hỷ nộ ái ố để từ đó giảm bớt chúng đi. Hơn thế nữa, người học võ đúng nghĩa là người đi tìm học tinh thần bác ái, tánh vị tha, tự tin, bất khuất và cương quyết trước các tình huống khó khăn.

Tôi say mê triết học từ lúc bước vào ngưỡng cửa đại học và thường hay tìm đọc hoặc tra cứu tài liệu nói về mối liên hệ giữa con người và vũ trụ. Trong võ học cũng vậy, đỉnh cao của võ học là đạo, là con đường đưa con người đi đến sự giải thoát. Muốn giải thoát khỏi những sự khủng hoảng trong đời thường và chiến thắng chính mình, chắc hẳn người tập võ sẽ phải tập làm thế nào để đạt được thân bình trí tịnh và làm thế nào để giảm bớt các thói xấu của chính mình trong đời sống hàng ngày. Tập võ chính là tập cho tâm mình được bình thản.

Tôi đã chia sẻ sự ích lợi của việc tập võ với nhiều người, trong đó có anh Andrew Nguyễn, ủy viên Giáo Dục Westminster, cũng đã dành thời gian cùng tôi tập môn võ này không ngoài mục đích rèn luyện thân thể và đem lại sự bình an trong tâm hồn.

Võ học, nói chung, là môn nghệ thuật không chỉ chú trọng về rèn luyện thể chất mà còn để nâng cao đời sống tinh thần. Nhìn thấy nhiều bạn trẻ trong cộng đồng đang hăng say luyện tập nhiều môn võ khác nhau, tôi thấy lòng hân hoan và kỳ vọng các bạn sẽ hiểu được cốt lõi triết học của võ đạo, góp phần giúp cộng đồng Việt tại hải ngoại tiếp tục lớn mạnh và phát triển.
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=70696&z=3

Thursday, December 6, 2007

người Việt cư ngụ tại Nga hiện nay lên đến 100,000 nguời

* MẠC TƯ KHOA ĐÓNG CỬA TRUNG TÂM BUÔN BÁN CỦA VIỆT KIỀU

Tin Mạc Tư Khoa - Khu chợ buôn bán sầm uất nhất của người Việt tại thủ đô Mạc Tư Khoa của Nga được gọi là khu chợ Togi, nằm trên xa lộ Varshavskoe đã bị đóng cửa từ ngày hôm qua, sau khi chủ nhân của khu chợ này từ chối không gia hạn hợp đồng cho thuê mướn mặt bằng cho các cửa hàng người Việt. Điều này dự trù sẽ gây khó khăn cho khoảng 500 gia đình người Việt sinh sống và buôn bán tại đây, và cũng sẽ tạo ảnh hưởng dây chuyền đến cộng đồng người Việt tại Nga, nhất là trong dịp mùa lễ Giáng sinh và năm mới sắp đến. Việc này cũng có thể là dấu chấm hết cho một trong những phong tục làm ăn buôn bán đối với các cộng đồng di dân tại nước Nga, khi người dân dùng ngay những khu chung cư nơi họ cư ngụ để làm nhà kho và buôn bán ở dưới mặt đường. Kể từ đầu tháng Giêng năm nay, nước

Nga đã đưa ra một đạo luật giới hạn những người di dân được quyền mở cửa tiệm tại những ngôi chợ, mà chính phủ nước này nói rằng nhằm tái tổ chức lại hệ thống bán lẻ và tăng cường thêm việc điều hành những công nhân lao động ngoại quốc. Trong khi đó một đạo luật mới về di trú thông qua vào hồi tháng 4, buộc những công ty nào thuê mướn các công nhân bất hợp pháp sẽ bị đóng phạt từ 8000 đến 30,000 mỹ kim, và sẽ bị đóng cửa trong vòng 3 tháng. Kể từ đó những khu buôn bán của người Việt đã phải đóng cửa, kể cả các khu Sông Hồng 1, sông Hồng 2 và khu Salut 3 tại trung tâm thủ đô Mạc Tư Khoa. Những người hiểu chuyện cho biết những gia đình đang buôn bán tại khu chợ Togi nay sẽ phải dời đi nơi khác, một số sẽ dời vào khu Mekong Emerald là một khu phố do người Việt Nam làm chủ, hay những khu chợ nhỏ và vắng vẻ hơn. Các thống kê không chính thức cho biết số người Việt cư ngụ tại Nga hiện nay lên đến 100,000 nguời, trong số đó có đến 80% là sống nhờ ngành buôn bán lẻ tại quốc gia này.
http://www.tinparis.net/vn_index.html

Wednesday, December 5, 2007

Lái xe bus cho OCTA Nhàn hạ an toàn đời vui mà lương khá

Lái xe bus cho OCTA Nhàn hạ an toàn đời vui mà lương khá
Tuesday, December 04, 2007
medium_DP_OCTA - ThaiNguyen at the Wheel.jpg

medium_DP_OCTA - Bike Hanger.jpg

Mỗi xe của OCTA đều có thể nhận giữ hai xe đạp cho khách đi bus. (Hình: Trung Ðỗ/Người Việt)

medium_DP_OCTA - Check Wheel.jpg

Tài xế phải kiểm tra lại toàn bộ xe, nhất là các thiết bị an toàn và tiện nghi... phải đến hơn 30 thiết bị khác nhau, dù đã được xưởng bảo trì. (Hình: Trung Ðỗ/Người Việt)

medium_DP_OCTA - CoMai.jpg

Cô Mai từ khúc đường Ward đón xe bus đi về Phước Lộc Thọ: “Không sao, hôm nay gặp đồng hương lái xe bus là vui rồi, đi bộ thêm một chút chẳng sao.” (Hình: Trung Ðỗ/Người Việt)

medium_DP_OCTA - Defect Report.jpg

OCTA coi trọng các tiêu chuẩn an toàn. Mỗi khi nhận xe, công ty dành thời gian cho tài xế kiểm tra lại tất cả thiết bị liệt kê trong Defect Report. (Hình: Trung Ðỗ/Người Việt)

medium_DP_OCTA - Equipment.jpg

Ghế điều chỉnh được 6 chiều, bàn đạp gas cũng di chuyển được, cần sang số chuyển thành nút bấm. (Hình: Trung Ðỗ/Người Việt)

medium_DP_OCTA - Receive Card.jpg

Mỗi ngày, tài xế đến căn cứ nhận bảng lộ trình và biết mình sẽ ngừng ở đâu, giải lao lúc nào, lãnh lương bao nhiêu giờ. (Hình: Trung Ðỗ/Người Việt)

medium_DP_OCTA - VoTieu.jpg

Bác Võ Tiểu đã về hưu, mỗi lần đi đâu thì tự đi, thấy đi xe bus là tiện nhất. (Hình: Trung Ðỗ/Người Việt)

Hình bên: Anh Thái Nguyễn số hiệu 7838, lái xe bus bốn năm thì đạt danh hiệu “Employee of the Month”. Anh sẵn sàng trực tiếpgiúp đỡ, hướng dẫn và huấn luyện cho anh chị em đồng hương nào tìm việc tại OCTA. (Hình: Trung Ðỗ/Người Việt)

Trung Ðỗ/Người Việt

Sau 6 tuần tập dợt, huấn luyện, mức lương khởi điểm là $29,617.15 một năm, gần hai ngàn rưỡi một tháng, chưa kể các khoản phụ trội, thêm giờ, tiền đồng phục và các phúc lợi vật chất lẫn tinh thần khác.

Cứ sau mỗi sáu tháng, lương tự động lên một bậc. Sau năm năm lái xe bus cho OCTA, lương căn bản nằm ở bậc cao nhất, $46,574 một năm, gần bốn ngàn một tháng.

Ðấy là thang lương OCTA tính cho năm 2007, sau mỗi năm, công ty điều chỉnh toàn bộ các bậc lương đồng loạt cộng thêm, một phần vì lý do lạm phát.

Anh Ted Nguyễn, nhân viên giao tế của OCTA, đưa ra bảng lương và nói: “Nếu năm nay lương khởi điểm là $29,617.15 thì sang năm, mức khởi điểm sẽ cao hơn, và vì vậy, ai vào làm trong năm nay, sáu tháng sau sẽ còn lên nhiều.”

Dù là nam hay nữ, cao hay thấp, to con hay nhỏ con, hay tiếng Anh chưa lưu loát nhưng có khả năng đọc, nói vừa đủ cho công việc lái xe bus thì bạn có đủ khả năng trở thành một tài xế xe bus sau sáu tuần huấn luyện. OCTA sẽ đứng ra thay mặt Nha Lộ Vận DMV cấp bằng lái.

Anh Ted Nguyễn cho biết công ty ký hợp đồng lao động ba năm một lần. Ai muốn thôi việc chỉ cần báo trước hai tuần.

Phóng viên Người Việt theo anh Thái Nguyễn từ căn cứ Santa Ana, lái một chiếc xe bus dọc đường Bolsa, rồi tiếp xúc với giới chức OCTA, thấy đây là công việc dễ dàng cho người nhập cư nhưng ít người Việt Nam biết đến. Anh Thái Nguyễn cho biết ngay cả họ hàng của anh cũng cứ tưởng là khó xin việc ở OCTA, nhưng đến khi anh xin vào làm mới thấy đây là công việc ưa thích mà lại dễ dàng.

Anh Thái Nguyễn cho biết: “Tôi muốn có thêm nhiều anh chị em Việt Nam vào làm cho OCTA. Công việc không có gì là khó khăn mà lại có đủ thứ quyền lợi như bảo hiểm sức khỏe, hưu bổng, thưởng, tiền áo quần và nhiều ưu đãi khác.”

Số tài xế người Việt Nam trong năm căn cứ của OCTA không đông lắm. Anh Ted Nguyễn cho biết số tài xế gốc Việt ở căn cứ chính khoảng 14 người, căn cứ Garden Grove khoảng 50 người, và ở Santa Ana khoảng 20 người.

Anh Thái Nguyễn lái xe bus cho OCTA được 5 năm, khi được hỏi liệu người Việt Nam làm trong công ty có đến hàng ngàn người mà đa số là người bản xứ, họ có thấy lạc lõng và bị kỳ thị không, thì anh cho biết: “Thật ra trước nay công ty rất nể mấy anh chị em Việt Nam vì làm việc không thua gì người bản xứ. Người Mỹ trong này họ rất trọng nhân viên Việt Nam vì bản tính siêng năng cần cù mà lại ít mè nheo, phiền hà. Công ty có những chính sách rất công bằng và đối đãi nâng đỡ nhân viên mới.”

Ai bảo lái bus là khổ, lái bus sướng lắm chứ

Không giống như những việc khác cần phải hoàn tất càng sớm càng tốt, việc lái xe bus thì lại quá nhàn. Anh Thái vừa lái xe ra khỏi căn cứ Santa Ana, vừa cho biết, “Cứ từ từ mà lái, thà đến trễ một phút còn hơn đến sớm. Nếu anh đến sớm, người dân sẽ hụt chuyến, phải đợi chuyến sau rất lâu.”

Anh Thái Nguyễn qua Mỹ từ năm 1982, trước đây làm thợ tiện. Việc lái xe bus là “job” thứ nhì của anh, và anh muốn giữ job này luôn cho đến lúc về hưu.

Anh Thái có gia đình và một con trai 12 tuổi. Mức lương khá của OCTA giúp vợ chồng anh yên tâm lo cho con và tính kế hoạch giúp con học vào đại học sau này. Anh tâm sự, “Tôi muốn có khả năng lo cho con để nó sau này có thể làm những việc cao hơn trong OCTA. Thế hệ tụi mình qua Mỹ muộn màng, lái xe bus cũng coi như kiếm được mức lương khấm khá để lo cho gia đình.”

Phóng viên định giới thiệu “job” này cho mấy anh bạn qua Mỹ chưa lâu, nhưng sợ vấn đề giờ giấc có khi không thích hợp, hoặc ảnh hưởng đến chuyện học hành. Mấy anh trong OCTA cho biết giờ làm việc rất uyển chuyển, “Có những bác Mỹ già thích lái ca đêm. Ca đêm vừa ít khách, nên nhàn, vừa đường vắng, lái khỏe...” nên lúc nào cũng có người lái đêm. Người mới cũng có thể lái vào ban ngày hoặc giờ nào mình thích. Vả lại, anh Thái cho biết, “Mình có thể chọn giờ lái cố định sao cho hợp với cuộc sống của mình.”

Anh Ted Nguyễn cho biết thêm, “Những ai muốn vừa đi học vừa đi làm thì được chọn giờ lái cố định và mỗi năm công ty cho thêm $2,000, cùng nhiều cơ hội thăng tiến khác trong công ty sau khi học xong.”

“Có người chọn tuyến đường cố định, có người chọn giờ cố định, rất uyển chuyển. Thậm chí, nếu không muốn lái toàn thời gian (full-time) thì có thể lái bán thời gian (part-time) cũng được.”

Phóng viên hỏi anh chọn tuyến đường nào, anh Thái đưa ra bảng phân tuyến đường, cho biết, “Tôi chọn lái ‘extra-board’, nghĩa là không có tuyến cố định, công ty sẽ xếp lịch tôi trám vào các ngày nghỉ, ngày ốm, ngày phép của các tài xế khác.”

Tôi ngạc nhiên, “Vậy là anh cực hơn mấy tài xế khác rồi?”

Thực ra, đây cũng là cách lái nhiều anh chị em Việt Nam thích chọn. Anh cho biết, “Nếu bạn không thích sự nhàm chán của một tuyến đường cố định thì nên chọn cách lái này. Mỗi lần lái xe thì lại đi qua những nơi mới, quang cảnh khác nhau, tiếp xúc khách đi xe khác nhau. Coi như được đi đây đi đó. Hơn nữa, đây là cách lái có nhiều cơ hội ‘overtime’. Có năm tôi ‘over-time’ được trả $50,000 lận.”

Nghĩ là anh này ham lái quá, tôi sợ mấy anh em bạn quen sau này làm cho OCTA cũng ham giống vậy. Biết tôi sinh nghi, anh Ted Nguyễn cười cho biết công ty chỉ cho phép lái một ngày tối đa 15 tiếng thôi.

Về sự đãi ngộ của công ty với những tài xế siêng năng, anh kể, “Những ngày lễ nghỉ trong năm như Tết Tây, Thanksgiving, Labor Day... mà lái bus, không những tiền lương theo giờ được tăng gấp rưỡi mà ngày hôm đó còn được thưởng thêm tám giờ lương nữa.”

Ði theo anh Thái Nguyễn, tôi nhận thấy công việc thật là nhàn. Xe bus cứ chạy lane sát lề, rồi ngừng, rồi từ từ chạy. Cứ một lúc lại có giờ giải lao, một ngày làm giải lao mấy bận. Anh Thái đưa ra bảng giao ca nói thẳng, “Công ty ghi rõ trong bảng phân tuyến đường những giờ ngừng nghỉ giải lao. Như hôm nay, làm chưa tới bảy tiếng, công ty cộng luôn giờ nghỉ thành tám tiếng, trả lương tám tiếng luôn.”

Ai làm việc đến 30 năm, ngoài phúc lợi hưu trí, thưởng còn được công ty biếu thêm một cái check $1,000 và tổ chức tiệc BBQ chúc mừng. Dịp lễ Tết, từng căn cứ cũng tổ chức tụ tập ăn uống linh đình để nhân viên đưa gia đình đến chung vui, tạo bầu không khí thân mật ấm cúng giữa các nhân viên và với công ty.

Người phóng viên từ hồi qua Mỹ chưa bao giờ có cơ hội mặc một bộ đồng phục Mỹ nào khi làm việc, nên tỏ vẻ thích bộ đồng phục công ty OCTA của người tài xế. Anh Thái cười sảng khoái, “Tôi cũng thích bộ đồng phục, nó dễ thương mà oai. Công ty mỗi năm cho nhân viên $280 tiền áo quần đó.”

Anh Thái đủ thâm niên 5 năm làm cho OCTA nên có thể trả lời về bí quyết lái xe bus, “Chỉ cần ‘easygoing’ - dễ tính một chút thì sẽ thấy đời lái bus thật dễ chịu và vui.”

Anh Ted tiết lộ thêm, “OCTA hiện đã có một số nhân viên người Việt thâm niên 20 năm. Họ rất yên tâm về tương lai hưu trí của mình.”

Lái bus an toàn hơn lái xe hơi

Trên mỗi xe bus của OCTA đều có gắn camera quay liên tục. Anh Thái cho biết anh rất hiếm khi gặp rắc rối lúc đang lái xe, “Nếu có người gây gổ, gây hấn trên xe, chỉ cần nhắc nhở nhẹ nhàng là sẽ ổn.”

Tất cả xe đều có GPS, tổng đài có thể biết vị trí chính xác của chiếc xe bus bất cứ lúc nào.

Ðang lúc lái xe, nếu có chuyện cần cảnh sát hoặc cứu cấp, tài xế chỉ cần nhấn nút alarm, vài phút sau sẽ có cảnh sát hoặc xe cấp cứu đến chính xác nơi xe đang chạy.

Về câu hỏi “Liệu xe bus có dính ticket không?” anh tài xế Thái Nguyễn cười cho biết, “Về nguyên tắc, xe bus cũng phải tuân theo luật giao thông như xe khác, nhưng tôi chưa thấy xe bus phạm luật giao thông bao giờ. Lái xe bus là lái theo kiểu ‘defensive driving’, nghĩa là nhường nhịn và tránh nguy hiểm tối đa nên tai nạn cũng hiếm khi xảy ra với xe bus, nhất là ở quận Cam.”

Lúc xe bắt đầu lăn bánh, màn hình máy liên lạc tiếp tục giúp tài xế 24/24. Nếu có trục trặc về giao thông, máy sẽ hướng dẫn cách đi vòng. Tài xế có thể liên lạc ngay với tổng đài qua một nút bấm để xin hướng dẫn trước một tình huống bất ngờ nào đó.

Trước khi lái xe an toàn, bạn sẽ phải nhận một chiếc an toàn. OCTA có những tiêu chuẩn rất cao.

Sáng sớm tinh mơ ngày 30 Tháng Mười Một vừa qua, phóng viên Người Việt đi theo hai anh Thái Nguyễn và Ted Nguyễn từ bên trong căn cứ Santa Ana của OCTA trên đường MacArthur, gần Harbor ra bãi xe. Cả 3 người đều mặc bộ đồng phục dạ quang sọc màu cam. Dù trời sâm sẩm hay tối mờ sương thì đều dễ dàng nhận ra người đi bộ.

Sau khi nhận chiếc xe - dù đã được xưởng bảo trì - anh Thái vẫn kiểm tra lại toàn bộ xe, nhất là các thiết bị an toàn và tiện nghi, từ ốc bánh xe, thắng, gương chiếu hậu, cửa sổ, cửa thoát hiểm, băng ghế, dàn nâng xe lăn... Tuy phải xem xét hơn 30 bộ phận khác nhau, nhờ quen việc nên anh Thái thực hiện 10 phút là xong.

Trước khi lăn bánh, tài xế thường phải chỉnh lại ghế ngồi, tay lái, bàn đạp ga và thắng sao cho hợp với tạng người mình nhất. Xe của OCTA thiết kế sao cho tài xế dù là nữ, nhỏ con đều có thể tự động chỉnh lại sao cho lái thoải mái.

Một công việc dễ chịu, đáng quý

Lái xe bus mỗi ngày là sống trong bầu không khí thân thiện mỗi ngày.

Trên tuyến đường Bolsa sáng 30 Tháng Mười Một, hầu hết đồng hương thường đi xe bus được gặp tài xế đồng hương thì đều ngạc nhiên, vui vẻ.

Nhiều đồng hương nhờ vào mấy tuyến xe bus mà có thể đi lại dễ dàng, thuận tiện. Họ tỏ ra vui vẻ, quý mến người lái xe mỗi ngày đưa họ đi đến nơi về đến chốn.

Bác Hoàng Thanh có thẻ xe bus tháng, đi làm ở tiệm cơm tấm Thuận Kiều trong khu chợ ABC, xuống xe lúc 8 giờ 30 sáng để đến kịp chỗ làm. Bác thường đi xe bus vì xe chạy rất đúng giờ. Bác nói, “Ði xe bus vừa an toàn vừa tiết kiệm bao nhiêu là tiền, tiền xăng nhớt, bảo hiểm, sửa xe...” và tỏ ra ngạc nhiên, vui mừng khi gặp đồng hương lái xe bus, vì “nhiều lúc thấy mấy ông bà Mỹ lái chứ không phải người mình!”

Cô Mai từ khúc đường Ward đón xe bus đi về Phước Lộc Thọ, mải nói chuyện hụt mất một trạm, nên phải xuống xe ở trạm góc Magnolia. Cô nói, “Không sao, hôm nay gặp đồng hương lái xe bus là vui rồi, đi bộ thêm một chút chẳng sao.”

Xe bus không chỉ giúp người dân đi làm, đi công chuyện mỗi ngày mà rất thuận tiện đối với những người hưu trí.

Bác Võ Tiểu sống gần đường Newland, lên xe bus sau 8 giờ sáng, đi công chuyện gần khu Magnolia. Bác cho biết dù bác đã về hưu, đang hưởng tiền già, nhưng mỗi lần đi đâu thì bác tự đi, thấy đi xe bus là tiện nhất.

Cũng có nhiều niềm vui bất chợt đến trên tuyến đường. Có lần một tài xế được một bà mẹ Việt Nam cho một hộp đùi gà vì lúc đó là chiều ngày lễ.

Nhân viên tại căn cứ Santa Ana cho biết tổng giám đốc điều hành OCTA từng lái xe bus, yêu thích xe nên theo nghề luôn cho tới khi lên chức giám đốc.

Anh Thái Nguyễn mang số hiệu 7838, làm cho OCTA được bốn năm thì đạt danh hiệu “Employee of the Month” vì tận tâm, lái xe an toàn, thân thiện với khách hàng. Nhiều nhân viên mất cả 10 năm mới được danh hiệu này. Anh cho biết anh chị em đồng hương nào tìm việc trong OCTA mà nêu tên và số hiệu của anh, anh sẵn sàng trực tiếp giúp đỡ, hướng dẫn và huấn luyện. (T.Ð.)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=70293&z=1

Tuesday, November 27, 2007

Ðội bóng Thanh Niên Little Saigon vô địch trong giải túc cầu

Ðội bóng Thanh Niên Little Saigon vô địch trong giải túc cầu
Monday, November 26, 2007
medium_TucCau.jpg

Toàn đội “Thanh Niên Little Saigon” lên nhận giải vô địch túc cầu Thanksgiving 2007. (Hình Nguyên Huy/Người Việt)

Nguyên Huy/ Người Việt

Sau ba ngày ráo riết thi đấu trên sân cỏ, bảy đội túc cầu của các bạn trẻ Mỹ gốc Việt trên khắp nước Mỹ và một đội bạn HongKong về tham dự tại sân vận động Garden Grove đã phân định được ngôi thứ trong năm nay cho giải “Túc Cầu Mùa Lễ Tạ Ơn”. Chiếm chức vô địch là đội “Thanh Niên Little Saigon”, kế là đội “New Stars” và giải ba là đội “Bắc California”.

Ðứng tổ chức giải này từ 3 năm nay là một nghệ sĩ, không phải là một nhà thể thao hay danh thủ túc cầu nào. Ðó là Ngụy Vũ. Nói với chúng tôi, Ngụy Vũ kể đến anh em cùng chung chí hướng “khỏe để phụng sự” và đặc biệt là các mạnh thường quân. Vũ nói: “Năm nay nhờ được các mạnh thường quân như Việt Satellite, công ty rượu Hennesy tại O.C., cà phê Dễ Thương và các hội đoàn trong cộng đồng, đặc biệt là Hội Quân Cảnh trong buổi khai mạc thật trọng thể khiến các cầu thủ hết sức nức lòng”.

Nói về đội bóng “Thanh Niên Little Saigon”, Ngụy Vũ thổ lộ: “Thật là một điều mừng hết sức là hội bóng này do Ngụy Vũ thành lập cách đây ba năm khi lên thi đấu tại Bắc Mỹ. Khi trở về, bịn rịn với tinh thần hăng say thể thao của các em trong đội mà không thắng được giải nào nên Ngụy Vũ đã cùng các em thành lập đội “Thanh Niên Little Saigon”. Và, với sự tập dượt hăng say với nhiều huấn luyện viên kinh nghiệm chỉ dẫn, năm nay đội đã mang về thành quả tốt đẹp”.

Nhà hàng Paracel Seafood là nơi được ban tổ chức chọn làm chỗ trao giải vào tối hôm Chủ Nhật 25 tháng 11 vừa qua. Trên ba trăm quan khách thân nhân các cầu thủ và cầu thủ của 8 đội đã đến tham dự buổi trao giải này. Có lẽ chưa bao giờ có một buổi sinh hoạt trong cộng đồng lại có nhiều các bạn trẻ nam nữ đến tham dự đến thế. Không kể 6 bàn của Việt Satellite với dàn nhân viên trẻ của mình và báo chí truyền thông nhân thể đến mừng sinh nhật của cô giám đốc trẻ Thảo Trần, 8 đội cũng dành những bàn riêng cho đội và thân hữu của mình toàn là các bạn trẻ “choai choai”, khiến không khí buổi sinh hoạt khá náo nhiệt. Dù có không được tham dự các trận đấu trên sân cỏ, người ta cũng nhận thấy ngay tinh thần thể thao của tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại rất cao. Hình như không có một mặc cảm thua thắng nào trong các đội bóng đến tham dự buổi trao giải này. Ai cũng nghĩ rằng “năm nay là anh, sang năm là tôi” vì qua các câu chuyện với các cầu thủ, được biết các em đã có quá ít thời giờ để tập dượt vì tuy phong trào “đá banh” đã khá phổ biến trong tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại, nhưng vẫn chưa được các giới trong cộng đồng lưu tâm đúng mức. Trong 8 đội về dự đã có hết 4 đội thuộc tiểu bang California, chỉ có một đội của Oregan, một ở Arizona, một ở Utah và một đội của các bạn trẻ người Hoa mang tên đội HongKong. Sự có mặt của một đội bạn thuộc sắc dân khác là trong chủ trương của Ngụy Vũ. Anh cho biết: “Giải Túc Cầu Mùa Tạ Ơn” sẽ dần trở thành một giải cho tuổi trẻ sống trên đất Mỹ không cho riêng một sắc tộc nào. Năm nay là một thử nghiệm để sang năm giải sẽ mở ra rộng hơn”.

Chủ tọa trong buổi phát giải này là ông bà Hải Trần, Thảo Trần, giám đốc công ty Việt Satellite và Việt Radio, Việt TV Online đã ngỏ lời chúc mừng đến tất cả các cầu thủ đã tham dự tranh giải Túc Cầu Mùa Tạ Ơn năm nay cùng là những mạnh thường quân và ban tổ chức. Ông Hải nói: “Chúng ta cần thúc đẩy mạnh cho phong trào đá bóng, thể thao nói chung trong tuổi trẻ để tuổi trẻ có được một tinh thần minh mẫn trong một thể xác khỏe mạnh, đồng thời cũng giúp cho tuổi trẻ tinh thần đồng đội và tinh thần khỏe để phụng sự. Xin được chúc mừng đội Thanh Niên Little Saigon đã thắng giải năm nay”.

Ca sĩ Trang Yến Vy với vóc dáng mảnh mai, yểu điệu thục nữ nhận làm MC cùng Tân Khoa trong buổi trao giải này cũng bày tỏ lòng yêu thích túc cầu. Cô nói với chúng tôi: “Nếu như có đội bóng cho nữ, chắc Trang Yến Vy cũng xin tham gia vì thấy vui và có ích quá”. (NH)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=69848&z=3

Sunday, November 18, 2007

Sài Gòn: Đạp Xe Bánh Tét Mỗi Ngày



Sài Gòn: Đạp Xe Bánh Tét Mỗi Ngày Việt Báo Chủ Nhật, 11/18/2007, 12:02:00 AM

Photo VB
Ngày ngày, rong rủi bán bánh dạo khắp Sài Gòn, vài lúc người dân nhập cư này (ảnh) cũng phải dừng xe, ngồi nghỉ lấy lại sức. Hàng họ còn khá nhiều trên ghi-đông xe, nhưng anh chàng gốc dân Thanh Hóa này vẫn cười lạc quan: “ Với bánh tét nhân mỡ và bánh tét chuối này thì trước sau gì em cũng bán hết anh ạ. Dân Nam trong này quen ăn các loại này mà. Còn hồi mới vào, nghe theo anh bạn vào trước, em bán bánh chưng, bánh giò thì chậm ơi là chậm. Không hiểu sao chứ bánh nào cũng làm với nếp thôi? Có lẽ là do người ăn bánh thường chọn theo cái hình thức bên ngoài của bánh, thứ đã quen thuộc với mình…”
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=118412

Saturday, November 3, 2007

1 Nữ Xướng Ngôn Viên CNN Lập Hội Giúp Trẻ Nghèo VN

1 Nữ Xướng Ngôn Viên CNN Lập Hội Giúp Trẻ Nghèo VN Việt Báo Thứ Sáu, 11/2/2007, 12:02:00 AM

Không chỉ là tài năng và nhan sắc, nhưng cũng là một tấm lòng từ thiện với người nghèo ở quê nhà. Bản tin sau của đài VOA kể về cô nữ xướng ngôn viên gốc Việt trên CNN như sau.

Cô Betty Nguyễn, một xướng ngôn viên của hệ thống truyền hình CNN. Bài viết trên tờ 'The Atlanta Journal-Constitution' của ký giả Christopher Quinn trong số báo ra ngày thứ năm kể lại chuyện cô Betty Nguyễn cùng mẹ cô là bà Kim về thăm lại Việt Nam.

Betty kể lại là nhờ chuyến đi mà cô đã có dịp nhìn tận mặt những con người nghèo khổ cùng trang lứa, những thân phận mà cô nghĩ đã có thể là của chính cô nếu cô không may mắn được cha mẹ đưa qua tới Mỹ.

Chính chuyến đi đã thúc đẩy Betty và mẹ cô lập ra một tổ chức thiện nguyện mệnh danh là 'Help The Hungry' – nghĩa là 'Giúp Người Đói' – nhằm chuyển phẩm vật và tiền bạc cứu trợ về Việt Nam.

Betty Nguyễn, theo bài viết, cũng đã dùng những khoản tiền quyên góp được để mua lương thực, thuốc men và quần áo ngay tại Việt Nam giúp những người khốn khổ, kể cả những nạn nhân bão lụt mà cô đã có dịp gặp gỡ lần đầu hồi năm 2000.

Theo cô thì những đứa bé mồ côi đó phải sống trong một ngôi nhà ngập nước, một ngôi nhà mà cô nghĩ là không ai có thể sống trong đó được.

Theo bài viết thì chính những thân hình da bọc xương của đám trẻ nạn nhân bão lụt dạo đó đã đưa cô đến chỗ thực hiện các chuyến về Việt Nam cứu trợ hàng năm, những chuyến đi được tác giả phóng sự cho là để cảm tạ những ơn phước mà Betty đã có được trong đời.
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=117390

Thursday, November 1, 2007

Một phụ nữ Mỹ gốc Việt nặng lòng với dân tộc

Một phụ nữ Mỹ gốc Việt nặng lòng với dân tộc
Oct 31, 2007

Cali Today News - Brigitte Lê là cô bé rời VN khi cô mới 13 tuổi khi Saigon thất thủ vào năm 1975. Rất nhanh chóng cô học hành thành tài, nhưng thay vì nhận một chức kỹ sư ở hãng IBM như bao người khác, cô quay sang nghệ thuật bằng cả tấm lòng.

Cô là chủ nhân của một galerie trưng bày tranh nghệ thuật và nhiều tác phẩm khác nhiều thể loại của rất nhiều nghệ sĩ VN đương đại ở thành phố Reston, tiểu bang Virginia.

Cô đang đứng ra tổ chức một cuộc triễn lãm đồ sộ có tên “Art of Vietnam, 21st Century” và cho biết cuộc triễn lãm này là một trong 3 cuộc triễn lãm duy nhất về nghệ thuật đương đại VN ở Hoa Kỳ. Có một triễn lãm tương tự ở Washington D.C
Nhiều tác giả của cuộc triễn lãm chỉ là những cô chú bé vào năm 1975. Lê nói: “Chiến tranh đã ở lại phía sau, tôi muốn tạo ra một thế giới nghệ thuật trong đó chúng ta có thể thảo luận hay tranh cãi với nhau,”

Các tác phẩm của nhiều trường phái nghệ thuật như cubism (trường phái lập thể) và impressionism (trường phái ấn tượng) của Châu Âu hay nghệ thuật “cắt dán” của Hoa Kỳ, đã được các nghệ sĩ trẻ tuổi người Việt trình bày hết sức đa dạng và sinh động.

Để thực hiện cuộc triễn lãm này, Lê đã phải bay về Saigon, Huế và Hà Nội như con thoi để mang nhiều bức họa sang. Có nhiều phản ứng trái ngược nhau về cuộc triễn lãm, người khen kẻ chê đều có đủ. Đa số nghệ sĩ thì khen.

Lê nói: “Tôi chỉ muốn nói VN đâu chỉ phải đồng nghĩa với chiến tranh. Có rất nhiều cái đẹp ẩn chứa sau con người Việt và các tác phẩm của người Việt tạo ra.”

Nguyễn Dương, source carrollcountytimes.com
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=710f2060c5ccc240db3b17f3e842b098

Tuesday, October 30, 2007

CATESOL hỗ trợ nhà giáo dạy Anh Ngữ

CATESOL hỗ trợ nhà giáo dạy Anh Ngữ
Monday, October 29, 2007
medium_DP-Catesol.JPG

Các thành viên CATESOL đọc những tài liệu liên quan đến giảng dạy Anh Ngữ.

Bài và hình: Yến Tuyết/Người Việt

LONG BEACH, California (NV) - Gần 600 người mà hầu hết là hội viên của CATESOL (California Teachers of English to Speakers of Other Languages) gồm các nhân viên, nhà giáo ở các trường đại học và trung học, sinh viên và những người sinh hoạt trong môi trường giáo dục đã cùng nhau đến tham dự khóa huấn luyện và hội thảo thường niên Mùa Thu “Catch The Wave” được tổ chức tại trường Ðại Học Cal State Long Beach vào ngày Thứ Bảy 27 Tháng Mười vừa qua.

CATESOL là một chi nhánh hoạt động rộng lớn nhất trong số 75 chi nhánh khác nhau của tổ chức chính TESOL (Teachers Of English to Speakers of Other Languages), gồm có 15,000 hội viện ở tại Hoa Kỳ và nhiều nước khác trên thế giới.

Ðược thành lập vào năm 1969, CATESOL là một tổ chức vô vụ lợi, với mục đích hỗ trợ cho bất cứ ai lưu tâm đến việc giảng dạy Anh ngữ như là một ngôn ngữ thứ hai hay ngoại ngữ, cũng như các chương trình giáo dục song ngữ.

Hội viên của CATESOL bao gồm các nhà giáo ở mọi trình độ, những nhà giáo dục giữ công việc huấn luyện cho các cô thầy giáo, các sinh viên đại học, phụ giáo, nhà xuất bản và các nhân viên phụ trách công việc hành chánh ở tiểu bang California và Nevada.

Khi được hỏi về sứ mệnh và mục đích của CATESOL, Giáo Sư Dan Fitchner, giám đốc của tổ chức này, cho biết CATESOL nhắm đến việc phát triển những ưu điểm của việc giảng dạy Anh ngữ dành cho các học sinh mà Anh ngữ là ngôn ngữ thứ hai hay ngoại ngữ; đồng thời, nâng cao phẩm chất chuyên môn trong môi trường làm việc của các nhà giáo.

Ông Fitchner nhấn mạnh rằng tổ chức CATESOL muốn hỗ trợ các nhà giáo trong việc chuẩn bị giáo trình, cũng như tạo cơ hội để họ thăng tiến và sớm trở thành người có khả năng lãnh đạo. Tổ chức này cũng muốn tăng cường việc tạo sự chú ý của dân chúng về sức mạnh và nhu cầu của bất cứ ai cần trau dồi Anh ngữ. Bên cạnh đó, CATESOL còn muốn nhắc nhở mọi người quý trọng sự phong phú của các loại ngôn ngữ cá biệt cũng như những nền văn hóa truyền thống của từng sắc dân.

Bà Lia Kamhi-Stein, giám đốc tiền nhiệm của CATESOL và là giáo sư của California State University, Los Angeles, đã phủ nhận quan niệm cho rằng nếu người thầy hay cô giáo không sinh trưởng hay lớn lên tại Hoa Kỳ thì không thể là một nhà giáo giỏi, hoặc họ sẽ bị học sinh không thích.

Bà nói rằng những quan niệm ấy chỉ là huyền thoại (myths) vì hình thức khác biệt bên ngoài của nhà giáo (thí dụ như người Á Ðông hay Châu Mỹ La Tinh), hoặc giọng nói còn mang âm hưởng tiếng mẹ đẻ của mình (accent) không là vấn đề quan trọng mà chính nội dung bên trong của nhà giáo ấy như lòng yêu nghề, sự tự tin, kiến thức và sự thông minh của người thầy hay cô giáo sẽ khắc phục những khuyết điểm nhỏ kể trên.

Với kinh nghiệm của riêng bà là một người di dân, nói Anh ngữ với một ít accent, Giáo Sư Kamhi Stein cho rằng sức mạnh của người thầy hay cô giáo là niềm tin ở chính mình và đừng để những điều nhỏ nhặt làm mình thối chí.

Bà Kamhi Stein cũng ngỏ lời kêu gọi phụ huynh và đồng bào của các cộng đồng, trong đó có cộng đồng Việt Nam, tiếp tục hỗ trợ những nhà giáo trong nhiệm vụ giảng dạy Anh ngữ cho những người không thông thạo Anh ngữ.

Nina Ito, người phối hợp tổ chức buổi hội thảo và huấn luyện của CATESOL năm nay, cho biết bà và các thành viên của CATESOL cũng như các thiện nguyện viên đã bỏ ra hàng tháng trời trước đó để chuẩn bị và hoàn thành buổi hội thảo này. Tuy ảnh hưởng ít nhiều bởi những trận hỏa hoạn ở miền Nam California, nhưng năm nay, với số gần 600 người tham dự, bao gồm hội viên CATESOL, nhân viên các khu học chánh, thuyết trình viên và sinh viên ghi tên, cũng là một thành công lớn. Chương trình của buổi hội thảo năm nay bao gồm 16 đề tài khác nhau, do những giáo sư và nhà giáo dục đầy kinh nghiệm thuyết trình từ 9 giờ sáng đến 4 giờ chiều ngày Thứ Bảy 27 Tháng Mười.

Bà Ito nói rằng hàng năm CATESOL đều tổ chức một buổi hội thảo toàn tiểu bang kéo dài ba ngày vào Mùa Xuân. Còn vào Mùa Thu thì mỗi năm có một buổi hội thảo vùng sẽ được thay phiên tổ chức tại San Francisco, Los Angeles và San Diego.

Có mặt trong buổi phỏng vấn của báo Người Việt, Giáo Sư Karen Dennis, giám đốc của Education Foundation, cho biết là CATESOL còn bao gồm các sinh hoạt khác như thông báo những công việc đang cần người, nối kết và phát triển mạng lưới thiện nguyện viên và những người phụ giáo để tạo cơ hội cho họ học hỏi hầu tiến thân.

Trả lời câu hỏi của báo Người Việt về việc công đồng Việt Nam có thể làm gì để hỗ trợ tổ chức CATESOL này, Giáo Sư Dan Fitchner nói rằng ông mong ước tất cả những nhà giáo người Việt Nam tham gia vào các buổi hội thảo và huấn luyện của CATESOL để học hỏi thêm kiến thức và trao đổi kinh nghiệm giảng dạy. Ông Dan Fitchner nhấn mạnh là CATESOL cũng muốn có cơ hội để tìm các cựu nhà giáo từng dạy học ở Việt Nam để khuyến khích và giúp đỡ họ có cơ hội trở lại nghề nghiệp cũ.

Riêng đối với cộng đồng Việt Nam thì ông Fitchner nghĩ rằng người Việt luôn coi trọng học vấn và có lẽ đa số người Việt Nam khi đến định cư ở Hoa Kỳ đều đã trải qua những lớp học Anh ngữ ESL nên đều đã nhận thấy sự ích lợi của nó. Do đó, nếu được công đồng Việt Nam giúp đỡ bằng cách tài trợ cho tổ chức CATESOL để họ thành lập các học bổng cho sinh viên nào muốn theo đuổi nghề dạy học, nhất là dạy cho các lớp ESL thì đó là điều ông rất mong ước xảy ra. (Y.T.)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=68374&z=1

Một cư dân Mỹ gốc Việt và vợ gốc Ấn Độ ở Mỹ mở nhà tình thương cho các nạn nhân bị buôn bán nô lệ

Một cư dân Mỹ gốc Việt và vợ gốc Ấn Độ ở Mỹ mở nhà tình thương cho các nạn nhân bị buôn bán nô lệ
Oct 29, 2007

Cali Today News - Năm 1978, Rani là một cô bé mới 7 tuổi ở miền nam Ấn Độ, bị bắt lìa khỏi cha mẹ và bị bán làm nô lệ. Cùng lúc đó trên một chiếc tàu đánh cá vượt biên của thuyền nhân VN, có 1 cậu trai 9 tuổi tên Trương Hồng sống sót được sau khi tàu chìm.

Số phận dung ruổi thế nào mà Rani và Hồng được cứu thoát ra khỏi các ác mộng của tuổi thơ, được mang đến tiểu bang Washington của Mỹ và gặp nhau để rồi thành đôi vợ chồng.

Phải nhiều năm sau hai người mới kể cho nhau nghe những bí mật thảm thương của tuổi thơ, Hồng là do anh không muốn nhớ lại quá khứ nữa, Rani là vì vết thương lòng của cô quá nặng nề.

Nay họ muốn làm một cái gì đó cho các nạn nhân tương tự như cuộc đời họ. Hai vợ chồng quyết định sửa sang một căn nhà chỉ dùng làm trung tâm tiếp nhận và săn sóc các nạn nhân của các vụ mua bán nô lệ thời hiện đại, nhất là các nô lệ tình dục và khai thác lao động quá đáng.

Có thể xem trung tâm này là loại như thế đầu tiên của tiểu bang Washington và là cáí thứ nhì trên toàn quốc Hoa Kỳ.

Tọa lạc trên 3 mẫu đất, tòa nhà 5 phòng sẽ là nơi đón tiếp các nạn nhân, mang lại hơi ấm và tình người. Chị Rina Hồng nói: “khi quý vị biết chúng tôi đã chịu đựng ra sao, quý vị sẽ thấy câu chuyện sống còn của chúng tôi cũng đặc sắc lắm!”

Họ đã kể lại biết bao nhiêu lần thảm kịch tuổi thơ của họ, họ xuất hiện trong chương trình của nữ tỉ phú da đen Oprah Winfrey để kể cho hàng triệu khán giả TV biết các thảm cảnh của những người không nói được như họ cho nhiều người khác biết.

Cách đây 1 năm rưỡi hai vợ chồng anh Hồng thành lập Hiệp Hội Tronie Foundation để giúp đỡ các nạn nhân bị khai thác trên tòan thế giới. Hồng cho hay người đến cư ngự đầu tiên trong trụ sở này, vốn có liên lạc với nhiều tổ chức bất vụ lợi trên thế giới, là một thanh niên Đông Nma Á 18 tuổi.

Nhưng tên tuổi và địa điểm của trụ sỡ mới chưa được công bố để bảo vệ an ninh cho các “cư dân” của trung tâm sau này.

Nguyễn Dương, source Seattle Times
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=d6d6b3745c04635229c2ccd7f2572f24

Sunday, October 28, 2007

Góc Việt tại Silicon Valley: Giàn Mướp



Góc Việt tại Silicon Valley: Giàn Mướp
Lê Bình, Oct 28, 2007


Cali Today News - Chiều nay, một buổi chiều Chủ Nhật đẹp trời, phải nói là rất đẹp mới đúng. Căn nhà trên triền dốc nhìn xuống thành phố, ánh nắng chiều rực rở khắp thung lũng. Bầu trời dường như trong hơn và sạch hơn sau những trận mưa …phùn đổ về thành phố; gió mang hơi lạnh về, cây trong vườn, cây trên đường phố đã đổi màu, cho người ta biết mùa Thu đã trở lại.

Trong không khí vui vui đó, căn phòng đầy ắp tiếng cười, những “hội viên” của hội “tam điểm” đang quây quần trong căn nhà mát (patio) đằng sau nhà. (Xin mở ngoặc ở đây giải thích một chút về hội “tam điểm”. Thưa rằng, tam điểm là 3 điểm, không dính dáng dây mơ rể má gì đến hội Tam Điểm thời Đệ Nhị Thế Chiến.

Những hội viên tôn trọng 3 điểm làm nền tảng xây dựng hội, đó là: “nhất vợ, nhì Trời, ba mới tới tôi”. Cũng có thể gọi đó là hội “vivo” (vì vợ). Hội này sinh hoạt rất hòa thuận, “thuận vợ, thuận chồng”. Hôm nay hội nhóm họp để ăn uống. )

Trong khi các chị lăng xăng, náo nhiệt trong bếp thì các ông đang túm tụm hút thuốc, lai rai chờ bữa ăn chính. Nhìn quanh khu vườn nhỏ của chủ nhà, miếng vườn tuy nhỏ nhắn mà dễ thương, trong vườn có trồng đủ các lọi cây ăn trái, ở góc vườn, bà cụ đã khoanh một góc nhỏ làm một chiếc giàn trồng su su. Một anh trong nhóm hỏi:

“Trái su su trồng làm gì, đâu có bổ béo chi đâu, sao không làm giàn bầu giàn muớp.”

Một anh khác, nhìn theo biểu đồng tình “Ừ nhỉ! Trồng giàn bầu, giàn mướp mình còn thơ thẩn được…Trông lên giàn mướp ra hoa, nhìn xuống sân nhà cúc đã đơm bông…”

Chưa hết câu thì một ông khác “Thôi cho tôi xin…nhại thơ, nhại phú của người ta đấy à.”


Anh nọ cười huề vốn “Có sao đâu bạn. Tức cảnh sinh tình đấy mà thôi.”

“Giữ thần hông. Ông mới về thăm bà cụ bên nhà…có gì đâu mà nhớ, mà tức…với cảnh để sanh tình…không khéo ông bị đuổi ra khỏi hội bây giờ.”

“Sao thế?”

“Có gì đâu, dễ quá mà. Câu thơ đó như thế nào các ông cũng biết rồi đấy….bà nhà mà nghe được thì chỉ có nước chết. Bà ấy sẽ hỏi “Nụ tầm xuân nào? Về VN có con nhỏ nào nó hớp hồn rồi phải không nào? v.v..và v.v”

“Ông khéo lo thì thôi. Hay là có tật giật mình đấy?”

Câu chuyện sẽ kéo dài nếu không có sự chuyển mạch của một ông khác.

“Nè cho tôi hỏi nhé, các ông là nhà báo, nhà văn, nhà thơ…các ông có thể lý giải giúp tôi là tại sao cái nhà là phải đi đôi với mảnh vườn?”

“Dễ ẹt. Nhà phải xây trên đất, trên vườn…do đó khi có nhà là có vườn …đơn giản vậy thôi.”

“Đúng là đơn giản như là đang giỡn vậy.”

“Đâu có lý nào? Phải có ý nghĩa thâm sâu nào đó chớ.”

“Có gì đâu. Đời sống dân Việt là đời sống nông nghiệp, trồng trọt canh tác là chính…thì nhà và vườn phải có thôi.”

“Ừ nhỉ?” (Xin nói thêm, trong nhóm có một anh có biệt danh là anh Ừ Nhỉ. Cái gì cũng ừ nhỉû là xong hết mọi việc.)

“Nhưng các ông này. Tôi thấy rằng ông bà ta có mảnh vườn thì hay trồng các loại rau, quả như bầu bí, rau, hành…đủ cả. Nhưng tại sao khi nhắc đến căn nhà mảnh vườn thì ngườøi ta hay nhắc đến cái giàn…như là giàn bầu giàn mướp nhỉ?”

“Tới đây mướp lại gặp dưa

Bầu kia gặp bí sao chưa chung giàn ?” (ca dao)

“Ừ nhỉ?”

“Thôi đi cha nội. Ừ nhỉ hoài. Nói gì thì nói ra cho người khác nghe với. Cứ ngồi đó ừ nhỉ, ừ nhỉ…”

“Ừ nhỉ.” Tôi nói đây này. Ông bạn nói sao lạ thế. Đây này.

“Mồng tơi mướp đắng ớt cà
Bí đao, đậu ván, vốn nhà trồng nên
Anh giúp em đôi quan tám để cho bền
Mượn người lịch sự gánh lên kinh kỳ…
Có giàn mướp, giàn bầu nào đâu?”

Cái nhà và miếng vườn đi vào đời sống Việt từ ngày xưa. Mảnh vườn không cần lớn, nhưng phải đủ. Trong mảnh đất nhỏ quanh nhà được các bà nội trợ trồng đủ thứ rau. Các ông thì làm giàn trồng các loại quả. Rau và quả đi vào bữa ăn đạm bạc của gia đình. Từ đó, “cây nhà lá vườn” mang ý nghĩa của sự sung túc, no đủ. Vườn ở quê không thiếu một thứ rau đậu nào, lên thành phố đất hẹp người đông, nhà nhà sát vách, vườn thì tráng ciment, nhưng người Việt vẫn có một chút vườn.

Thói quen đó đi vào đời sống làm nên nếp sống riêng. Đến Mỹ người Việt đôi khi quên mất những cái “giàn” cho nên nhà ở mỹ chỉ có cây trái làm kiểng, trong bữa ăn cũng thiếu mất hương vị của các loại trái leo giàn. Giàn đậu, giàn bí, giàn bầu…và giàn mướp. Trái mướp trong bữa ăn ở Mỹ không được thấy nhiều.

Thảng hoặc trong các bữa ăn gia đình có món canh mướp, tuy rất hiếm. Trong khi đó, tại siêâu thị có bán mướp. Nhưng thực đơn nhà hàng lại thiếu món canh mướp, mươp1 xào…v.v. Mướp là món ăn dân giả không được ưa chuộng chăng?

Trong thực tế đời sống, trái mướp đã đi vào văn học bình dân qua ca dao tục ngữ:

“Quả dưa gang ngoài xanh trong trắng
Quả mướp đắng ngoài trắng trong vàng
Từ ngày anh gặp mặt nàng
Lòng càng vương vấn, dạ còn ngẩn ngơ”

Mướp đối với dân quê là hình ảnh của thanh bình, ổn định và điền viên. Khi cất nhà, việc đầu tiên là làm một cái giàn, bỏ xuống vài hạt mướp để có cái ăn, vì mướp dễ trồng “Trời nắng tốt dưa, trời mưa tốt mướp”. Hình ảnh trái mướp trên giàn với những bông hoa vàng lung linh trong nắng sớm, ong bướm dập dìu tạo nên sức sống. Dây Mướp, dây bầu là hình ảnh của cuộc sống mới bắt đầu:

“Dây bầu dây mướp cùng leo
Sớm nuôi cha me,ï nghèo giàu sá chi”

Mướp là loại rau của nhà nghèo? Người trồng mướp với ước mơ ổn định chăng? Giàn mướp là tình yêu? Là hẹn hò? Mướp trong đời sống là hình ảnh:

“Ao sen dàn mướp luỹ tre
Nhắc chi những nỗi đi về năm xưa
Đầu xanh độ ấy đang vừa
Rủ nhau chui lách rào thưa vào vườn.”

Mướp là xao xuyến con tim, là đợi chờ mong ngóng đến với nhau của đôi nhân tình thôn giả, ít học nhưng lễ nghĩa đủ đầy. Yêu là yêu quá nhưng chẳng thế nào vượt qua lễ giáo:

“Chiều chiều gọt mướp nấu canh
Thấy anh qua lại bỏ hành lộn om.”
“Mướp hương bỏ ngọn qua rào
Bây giờ gặp mặt biết chừng nào gần em ?”

Biết bao nhiêu hình ảnh của đời sống được tượng hình nơi quả mướp:

“Ngọn lang trắng ngọn vắn ngọn dài
Cây thài lài ngả dọc ngả ngang
Cây dưa gang sọc đen sọc trắng
Quả mướp đắng , trong trắng, ngoài xanh
Lòng em ăn ở với anh
Trách cái thân lận đận nên ta đành xa nhau.”

Qua sách vở ghi lại, trong kho tàng văn chương bình dân, ca dao, tục ngữ …v.v. Mướp được ví von:

“Xanh xanh dây mướp leo rào
Đôi ta mới gặp biết chào sao đây?”

Ta cũng có thể nghe được lời than của mướp hay của con người.

“Bèo than phận bèo nằm trên mặt nước,
Mướp than phận mướp bắc ngọn leo giàn.”

Gia đình Mỹ cũng có mướp, nhưng mướp không đi vào bữa ăn. Thế người ta trồng mướp để làm gì? Trái mướp trong tiếng Anh, Mỹ là Luffa, còn một loại khác cùng giòng mướp là mướp khía Angle Type Luffa. Mướp không đi vào bữa ăn, nhưng mướp Mỹ đi vào kinh tế. Người Mỹ trồng mướp để lấy xơ. Nghe lạ? Hãy đi vào các tiệp bán tạp phẩm sẽ thấy “xơ mướp” được dùng ở trong phòng tắm “sponge” (The word sponge has come to represent any items in commerce with the properties of sea sponges, like luffa (loofah) and man-made sponges.) Người Mỹ dùng xơ mướp để chà lưng, chà chân khi tắm. Còn cây mướp là thế nầy: “The luffa plant is a member of the gourd family. It grows as a flowering annual vine. The pollinated flowers grow cylindrical green fruits that eventually develop into a fibrous seed pod.”

Trái mướp khi đã già, võ khô lại, khi cầm trái mướp già lắc nhẹ ta có thể nghe tiếng khu lọc cọc ở bên trong. Lúc đó, hạt được làm giống, còn xơ làm “sponge”. Lấy trái mướp già ngâm trong một loại dung dịch 10% thuốc tẩy (bleach) và 90% nước khoảng 1 hoặc 2 giờ, đem xả sạch, phơi khô.

Thân phận của mướp già là thế.

Mướp trồng bằng hạt, leo giàn, cho hoa vàng và ra trái. Mướp cần nước và nắng. Có thể trồng vào mùa nắng. Trái mướp có chiều dài trung bình là 16”, đường kính là 9”. Aên khi trái còn non. Có thể nấu canh với tôm, thịt hoặc xào. Đăïc biệt canh mướp ăn nóng ăn nguội đều ngon , tánh mát bổ tỳ, vị.

Một người bạn của tôi có trồng giàn mướp. Anh nói “Với tôi, giàn mướp là hình ảnh của sự an cư lạc nghiệp. Mỗi chiều khi tắt nắng. Ra vườn quanh quẩn bên giàn mướp thấy đở nhớ nhà.” Anh còn ước thêm “Nếu được phép mình nuôi thêm đàn gà, tiếng chíp chíp của gà con, tiếng cục cục của gà mẹ vào những buổi trưa hè dưới giàn mướp…không có loại nhạc nào hay hơn, phim ảnh nào tình hơn.” Anh đã vào tuổi “cổ lai hy” anh muốn tạo dựng cho anh một cảnh quan Việt Nam trên đất Mỹ. Anh đến Mỹ vào năm 75 với đại gia đình, không còn thân nhân, không còn nhà cửa. Anh chọn nơi nầy làm quê hương, chưa một lần về lại VN. Tôi cảm được tấc lòng anh khi mơ màng bên giàn mướp.

Đèn nhà ai nấy sáng, biết thế nào mà khuyên bảo chia xẻ cho nhau.

Anh bạn tôi, và bao nhiêu người khác nữa bị mất quê hương trong tức tưởi, một đi không trở lại. Dù yêu quê hương, dù yêu giòng sông cánh đồng, yêu luôn cái giàn mướp…nhưng quyết gửi nắm xương tàn nơi đất khách. Tôi biết biết anh có một “trời quê” nơi “đất khách.” Tại sao anh chọn giàn mướp mà không là cây khế ngọt? Có thể đó là hình ảnh “rách như xơ mướp” chăng? Chả biết.

(Bài viết có tham khảo Tục Ngữ Phong Dao của Nguyễn Văn Ngọc, và trang nhà e-cadao.com của Hà Phương Hoài)
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=88e410750557a79e97fbea78da27bce9

Friday, October 26, 2007

Bạn có biết tại sao bánh mì của người Việt ngon “không thể tả’ không?

Bạn có biết tại sao bánh mì của người Việt ngon “không thể tả’ không?
Oct 26, 2007

Cali Today News - Một ổ bánh mì 2 đô la có ‘xài” được chăng? Ở vùng Bay Area của miền Bắc California có nhiều tiệm mang tên Bánh Mì và bạn không nên vấp vào khuyết điểm của tôi. Một ổ bánh mì thịt 2 đô la làm sao mà no được? Tôi gọi 2 phần, trị giá 4 đô la, còn ít hơn tiền tip tôi bỏ ra tuần trước khi đi ăn tối nữa.

Tôi lầm. “một cái” là đủ no. Nhưng không sao, cái ổ thứ nhì vài tiếng đông hồ sau cắn lại, ôi sao mà “đã đời’ đến như thế. Bánh mì là món ăn vừa bí mật vừa ngon tuyệt của người Việt.

Chính giai đoạn bị Pháp đô hộ mà người Việt biết cách làm bánh mì, Và họ làm theo cách riêng của mình. Thí dụ bột làm ra bánh họ pha thêm tí bột gạo cho bánh cắn vào là dòn tan. Khoảng này thì… Tây chiụ thua, họ đâu có nghĩ ra!

Thịt chính yếu là thịt heo. Bạn có thể thấy “các biến tấu” là thịt gà, thịt bò hay thậm chí cá mòi hộp, nhưng ngon nhất vẫn là thịt heo. Độc chiêu của người Việt là các thứ ‘hổ lốn dưa chua’ kèm theo, và cái thứ “cổ điển” Bánh Mì Thịt (nên viết hoa) là một món tuyệt đỉnh cho ông thần miệng khi bạn đói rã ruột rã gan!

Có thứ bánh mì gọi là Xá Xíu, nó không dòn, nhưng khi ăn bạn nên nhai cho kỹ mới thấy ngon và bùi. Không thể thiếu là lát dưa chua, vài cọng ớt sắt dài, vài cọng cà rốt đỏ, một ít radish, điểm thêm tí ngò cho thơm râu. Thế là mời bạn ra võng nằm. À, người Viêt ‘sắc” lắm, họ nói “gặm bánh mì’. Bạn biết tại sao không? Tại vì gặm xong thì còn… le lưỡi thòm thèm đòi gặm tiếp!

Ở Vùng Bay Area có đến 10 tiệm có tên Bánh Mì với đủ thứ “biến tấu trên đời” phục vụ khẩu vị bạn. Ở Oakland tìm Bánh Mì dễ lắm. Tôi thích nhất là Bánh Mì Ba Le. Tiệm này chả có bàn, bạn mua xong là... vọt về gặm. Có tiệm bánh mì Hương Trà bán bánh mì kẹp thịt bò ngon bá chấy!

Đâu phải chỉ có Phở, người Việt còn tặng chúng ta món Bámh Mì Thịt, đời như thế đã là sang!

Nguyễn Dương, source Insie Bay Area
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=cd58dfcc57bdf05bb27c7b246aa56d3e

Monday, October 22, 2007

Úc vinh danh một nhà khoa học gốc Việt

Úc vinh danh một nhà khoa học gốc Việt
Oct 22, 2007

Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn, chuyên viên cao cấp của Viện Nghiên cứu y khoa Garvan, vừa được bổ nhiệm danh vị Chuyên gia nghiên cứu cao cấp của Ủy hội Nghiên cứu y khoa và y tế quốc gia Úc.

Đây là danh vị mà Chính phủ Úc dành cho những nhà khoa học ưu tú nhất trong ngành y khoa nước này. Giáo sư Tuấn là nhà khoa học gốc Việt đầu tiên được nhận danh vị trên. Để được bổ nhiệm danh vị này, các ứng cử viên phải hoàn tất một đơn xin đề bạt cho ủy hội. Ủy hội sẽ thành lập hội đồng xét duyệt mỗi năm và duyệt đơn. Tiêu chuẩn duyệt đơn không theo một tiêu chuẩn nào vì thường chỉ nhắm vào 5% số ứng cử viên cho mỗi năm, trong tổng số trung bình con số nộp đơn hằng năm là 2000 người, tập trung vào các tiêu chuẩn như năng suất nghiên cứu khoa học, thông qua con số nghiên cứu khoa học được công bố ở phạm vi quốc tế; khả năng lãnh đạo nhóm nghiên cứu, thông qua nguồn tài trợ đã thu về cho các dự án; và cuối cùng là uy tín của nhà khoa học trên trường quốc tế, qua những đóng góp và vai trò trong các hoạt động khoa học chuyên ngành ở tầm quốc tế bao gồm mức độ ứng dụng thực tiễn của các nghiên cứu khoa học đã tiến hành, các hoạt động như được mời thuyết trình, dự các hội thảo cấp cao, chủ tọa hội thảo, thỉnh giảng, mời bình duyệt và đề cử vào ban biên tập của các tập san quốc tế và các giải thưởng quốc tế. Chuyên gia nghiên cứu cao cấp của chính phủ là một danh vị mơ ước của các nhà nghiên cứu y khoa ở Úc.

Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn không còn xa lạ với cộng đồng Việt Nam tại Úc, trong suốt 15 năm gắn bó với dự án nghiên cứu bệnh loãng xương, ông là chủ nhiệm đề án Nghiên cứu dịch tễ học lâm sàng và di truyền của bệnh loãng xương, dự án nghiên cứu bệnh này có thời gian theo dõi đối tượng dài nhất trên thế giới đã suốt 18 năm qua. Trong suốt thời gian đó, ông đã đóng góp cho ngành loãng xương thế giới trên dưới 150 bài báo khoa học, có những bài được đăng trên các chuyên san y học uy tín hàng đầu thế giới như Nature, JAMA, The Lancet. Trong số các nghiên cứu đó có 50 nghiên cứu được trích dẫn trên 50 lần, có những nghiên cứu của ông được đồng nghiệp quốc tế trích dẫn trên 200 lần, những con số đáng kính nể. Nhiều tài liệu nghiên cứu do ông công bố đã được Tổ chức Y tế thế giới sử dụng để làm tiêu chuẩn nghiên cứu bệnh lý loãng xương.

Ông cũng đã được mời làm giáo sư ở Đại học Wright State tại tiểu bang Ohio Hoa Kỳ, và giáo sư thỉnh giảng ở các trường đại học khác ở Mỹ, châu Âu, Hồng Kông, Thái Lan và nhiều nơi khác. Ông còn là người cộng tác với trên 15 tập san y khoa quốc tế; là thành viên hội đồng biên tập của các tập san đầu ngành về bệnh lý xương và chất khoáng của thế giới. Ngoài ra, ông cũng là đồng tác giả trong các sách giáo khoa kinh điển về loãng xương. Ông đã đào tạo được một số nhà khoa học trẻ đoạt nhiều giải thưởng quốc tế quan trọng. Với sự nghiệp đóng góp cho khoa học của mình, ông hoàn toàn xứng đáng được đề bạt danh vị này, và là một trong những người châu Á hiếm hoi được đề bạt và trong giới y khoa. Ông cũng là người Việt đầu tiên và duy nhất hiện nay ở Úc nhận được vinh dự này.
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=a88f77d51d9dab824c325b308c2e6a17

Nam California chìm trong lửa, nhiều gia đình Việt Nam bị ảnh hưởng



Nam California chìm trong lửa, nhiều gia đình Việt Nam bị ảnh hưởng
Oct 22, 2007

Photo courtesy: AP
Photo courtesy: AP

Các cơn gió Santa Ana dữ dội lướt qua miền Nam California trong ngày hôm qua và hôm nay làm hơn 10 khu vực rừng và cỏ khô bị thiêu trong ngọn lửa hung bạo, giết chết một người gần San Diego, phá huỷ một số căn nhà và một nhà thờ ở Malibu, buộc toàn bộ cư dân và một trường đại học gần đó phải di tản. 4 nhân viên cứu hoả và hơn 10 người dân đã bị thương.

Các vụ cháy đã thiêu rụi hơn 40,000 mẫu rừng, trải dài từ Bắc Santa Barbara đến San Diego. Vào chiều ngày hôm qua Thống đốc Arnold Schwarzenegger tuyên bố tình trạng khẩn cấp cho 7 quận thuộc Nam California.

Một trong những vụ cháy nghiêm trọng nhất là ở Malibu. 700 nhân viên cứu hỏa đang cật lực làm việc để bảo vệ khoảng 200 ngôi nhà trên các ngọn đồi ở đây. Khoảng 1500 cư dân phải di tản.

Ngọn lửa đã thiêu rụi ít nhất 1200 mẫu rừng, đốt cháy một nhà thờ, một số căn nhà, xe và cây cối trong một bãi đậu xe của một khu mua sắm, làm thiệt hại nhiều cửa hàng mua sắm, và còn đe doạ trường đại học Pepperdine. Vụ cháy này bị các cơn gió dữ chi phối ngoài tầm kiểm soát của lực lượng cứu hỏa, và có thể sẽ kéo dài vài ngày nữa. Sáng hôm nay khắp miền nam California, những cây cối đổ gẫy và tro bụi bay khắp không gian, theo gió với tốc độ 60 đến 65 dặm một giờ. Khói bụi dày che phủ cả mặt trời. Tại Quận Cam, cháy rừng đã thiêu rụi khoảng 4,000 mẫu rừng dọc theo vùng Đông Bắc Irvine. Vụ cháy này đã được dập tắt trên căn bản, nhưng một vài nơi vẫn còn có thể bộc phát trở lại. Vùng Irvine chìm trong một tầng khói dầy xám xịt. Nơi đây rất nhiều người Việt Nam cư ngụ và mua nhà trong các khu trung lưu. Khoảng 400 nhân viên cứu hỏa đã được điều động để chế ngự trận cháy Irvine. Chính phủ chưa kêu gọi di tản, nhưng một số cư dân đã tự nguyện rời khỏi nơi này vì tình trạng hô hấp rất khó khăn. Nhà chức trách đã lập một trung tâm nhận di tản ở Lakeview Senior Center cho những người không có nơi trú ngụ. Tình hình vẫn kéo dài đến sáng nay vẫn chưa thuyên giảm.
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=45fa3730ac26776360745baa6f51ce7a

Sunday, October 21, 2007

Học Khu Dạy Kèm Miễn Phí Ở 50 Trường Garden Grove

Học Khu Dạy Kèm Miễn Phí Ở 50 Trường Garden Grove THẾ HUY . Việt Báo Chủ Nhật, 10/21/2007, 12:02:00 AM

Trong một buổi trò chuyện dài về đề tài dạy kèm giữa Việt Báo và Chủ Tịch Hội Đồng Giáo Dục Học Khu Garden Grove mới đây, Luật Sư Nguyễn Quốc Lân cho biết dự tính vào học kỳ tới mô hình dạy kèm miễn phí sau giờ học sẽ mở rộng ra trên toàn học khu. Nâng tổng số trường có chương trình dạy kèm lên 50 trường thay vì là 10 trường thí điểm hiện nay.

Mỗi ngày sau giờ học từ 3 giờ rưỡi đến 6 giờ rưỡi, các học sinh sẽ đến các lớp học hoặc thư viện trường nhờ các anh chị em sinh viên giúp đỡ bài tập. Được biết học khu đã phối hợp cùng Boys and Girls Club bắt tay vào dự án thành lập chương trình dạy kèm sau giờ học miễn phí cho các em mà gia đình có thu nhập thấp. LS Lân nhấn mạnh đây là yếu tố chính mà LS muốn thúc đẩy học khu tăng cường các biện pháp giúp đỡ học sinh nghèo. Hiện Học Khu Garden Grove là một trong những học khu có nhiều trường tiểu học và trung học nhưng lại đoạt giải có số nhiều học sinh xuất sắc nhất trong 3 năm liên tiếp.

Những người dạy kèm được Boys and Girls Club tuyển chọn và cung cấp. Tỉ lệ người dạy và học sinh là 1:15 hoặc 1:20. Vì được các thầy cô học khu huấn luyện nên các sinh viên dùng tài liệu giảng dạy của học khu. Nhờ vậy cũng theo sát thực tế. Tùy vào nhu cầu và môn học mà các lớp dạy kèm có thể được dạy tại các phòng học, phòng lab, phòng ăn, thư viện, hay kể cả phòng thể dục. Bàn ghế, sách vở, ánh sáng, vật liệu đều có sẵn. Chương trình daỵ kèm sau giờ học này hoàn toàn độc lập với các chương trình hiện nay của AVID và OCAPICA.

Boys and Girls Club đã có mặt từ rất lâu. Trên mười mấy năm hoạt động. Họ có kinh nghiệm, thực lực, khả năng lẫn tài nguyên. Trước đây B & G cũng đã cộng tác với sở cảnh sát giúp các em lang thang tìm lại niềm hy vọng. Họ cũng hỗ trợ nhiều gia đình có trẻ nhỏ và người lớn học cách chăm sóc gia đình. B & G được nhiều em biết tới với các hoạt động bổ ích cho trí não cũng như cơ thể.

Vì vậy, sau khi đưa ra kế hoạch, Học Khu Garden Grove dựa vào Title I, III... đã kết hợp nguồn tài chính và nhân sự với B & G mang đến cho các học sinh thiểu số giáo dục có phẩm chất. Hiện 50% học sinh của học khu là thành phần Hispanics, 30% là Châu Á-Việt Nam, và số còn lại thuộc những sắc tộc khác. Có khoảng 60% nằm trong số gia đình có thu nhập thấp. Khác với những học khu đô thị khác, đặc điểm của Học Khu Garden Grove là tuy có tỉ lệ thu nhập ít cộng với số dân thiểu số cao, số học sinh đạt điểm chuẩn tại các trường lại khá nhiều. Học kỳ này có khoảng 10 trường đang thử nghiệm chương trình trên tập trung đa số trường tiểu học và trung học cấp I. Bất kỳ học sinh nào trong học khu cũng có thể đến để nhận sự giúp đỡ.

Khi được hỏi, với khuynh hướng này liệu các trung tâm dạy kèm hoặc dịch vụ dạy học tại gia đang mọc lên như nấm có buộc phải đóng cửa. LS phân tích rằng thực chất với con số trông có vẻ nhiều, chương trình cũng có sự hạn chế của nó. Ngoài ra, LS còn nhấn mạnh là đa số các em được nhận giúp đỡ đều thuộc thành phần khó khăn. Trong khi đó, thực tế có rất nhiều học sinh đang cần sự giúp đỡ ngoài giờ học. Mỗi ngày, mỗi trường chỉ có khả năng giúp khoảng 50-70 em trong số mấy trăm, mấy ngàn em theo học. Điều này có nghĩa là nhu cầu học thêm vẫn còn cao.
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=5&nid=116696

Wednesday, October 17, 2007

Sài Gòn: Cò Bánh Mì Thịt



Sài Gòn: Cò Bánh Mì Thịt Việt Báo Thứ Ba, 10/16/2007, 12:02:00 AM

Lâu nay, trước những quán ăn, tiệm nhậu, dân Sài Gòn đã thường thấy những nhân viên “tiếp thị”, lúc nào cũng vồn vã mời khách ghé lại mà người ta còn gọi là “cò”, như “cò” tiệm phở, “cò” quán lẫu dê.v.v… Nay trước cổng siêu thị Coop-Mart đối diện với Lăng Ông Bà Chiểu, mấy hàng bánh mì thịt chả, xe bánh mì thịt nướng cũng có người nhảy xuống lòng đường mời mua thứ rất bình thường là… bánh mì thịt giá bình dân. Mấy cậu “cò” này rất hăng hái mời khách, mặc cho các loại xe cộ chạy lướt sát bên người, nhứt là vào những cao điểm đông xe. Không chỉ mời chào khách dừng xe lại và đưa xe lên vĩa hè, có cậu còn xách theo luôn một túi bánh mì đã có thịt thà, rau ớt đầy đủ, cùng mớ tiền lẽ trên tay, để sẵn sàng bán hàng, thu tiền, thối tiền ngay cho khách ngay giữa dòng xe qua lại nườm nượp.
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=116397

Sunday, October 14, 2007

Nhà khoa học Việt được trao giải thưởng lớn của Pháp



Nhà khoa học Việt được trao giải thưởng lớn của Pháp
Ảnh:
GS - TS Trịnh Xuân Thuận, tác giả cuốn Những con đường ánh sáng. Ảnh: Tuổi Trẻ.

Quyển sách Những con đường ánh sáng - Vật lý học và siêu hình học của ánh sáng và bóng tối của giáo sư, nhà thiên văn học Trịnh Xuân Thuận đã được Viện hàn lâm Pháp quyết định trao tặng giải thưởng lớn Moron vào tháng 9.

Cuốn sách do nhà xuất bản Fayard (Pháp) ấn hành vào năm nay và dự kiến sẽ phát hành cả bản tiếng Anh.

Giải thưởng lớn Moron chuyên công nhận công trình triết học của các tác giả liên quan tới vấn đề đạo đức và mỹ học, tương đương với giải Pulitzer của Mỹ hay giải thưởng sách quốc gia. Nhiều năm qua, giải này được trao cho các công trình xuất sắc bằng tiếng Pháp, trong đó có cả những phát biểu của các học giả.

Theo bình luận của UVa Today, trong quyển sách 750 trang này, tác giả Trịnh Xuân Thuận đã hồi tưởng lịch sử thế giới - từ Hy Lạp cổ đại tới thời hiện tại - về việc con người bước vào vương quốc của ánh sáng bằng cách nào để giải mã bí mật của nó. Ông tranh luận về ánh sáng, và liên quan tới nó là bóng tối, từ nhiều khía cạnh, kể cả tầm quan trọng trong việc nuôi dưỡng cuộc sống, tầm quan trọng của nó với khoa học, nghệ thuật và các khía cạnh tinh thần của ánh sáng.

UVa Today bình: "Giải Moron thường trao cho sách triết học hơn là khoa học; tuy nhiên Trịnh Xuân Thuận đã viết về khoa học từ quan điểm triết học".

Giảng dạy môn vật lý thiên văn tại Đại học Virginia, và đi đi lại lại giữa Mỹ và Pháp, TS Trịnh Xuân Thuận thường được mời giảng dạy, nói chuyện tại trường đại học Paris 7, đài quan sát thiên văn Meudon, Viện Vật lý thiên văn Paris, và cộng tác thường xuyên với các nhà khoa học Pháp.

Để nghiên cứu, ông thường sử dụng những kính viễn vọng lớn nhất trên mặt đất như Kitt Peak, Hawaii, Chile, và trong không gian như Hubble, Spitzer. Cuối năm 2004, nhờ kính viễn vọng Hubble mà ông đã phát hiện được thiên hà trẻ nhất trong vũ trụ (I Zwicky 18) - một phát hiện được tranh cãi sôi nổi trên báo chí thế giới.

Tại trường Đại học Virginia, ông còn dạy môn "Thiên văn học dành cho các nhà thơ”, đem lại nhiều điều thú vị cho các sinh viên không thuộc các ngành khoa học.

Không chỉ là nhà thiên văn học chuyên nghiên cứu về vũ trụ ngoài dải Ngân hà, Trịnh Xuân Thuận còn là nhà văn được nhiều người biết đến. Những tác phẩm của ông cho thấy cái nhìn tinh tế của một nhà khoa học về thế giới, về vị trí của con người trong vũ trụ.

Từ năm 1988 đến nay ông đã xuất bản 8 tác phẩm tại Pháp, được dịch ra nhiều thứ tiếng, trong đó tác phẩm gần đây nhất là cuốn sách Những con đường ánh sáng - Vật lý học và siêu hình học của ánh sáng và bóng tối vừa đoạt giải Moron.

Trong lời bạt cho tác phẩm, Trịnh Xuân Thuận viết: "Tôi ước ao được thám hiểm không chỉ tầm vóc khoa học kỹ thuật của ánh sáng mà còn về mặt thẩm mỹ, nghệ thuật và tinh thần. Tôi ước mong nghiên cứu không chỉ về vật lý ánh sáng, mà còn về khía cạnh siêu hình của nó. Ý định của tôi là biết được làm thế nào ánh sáng cho phép chúng ta trở thành con người".
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/Nguoi-Viet-5-chau/2007/10/3B9FB21D/

Friday, October 12, 2007

Hà Nội: 40 Đại Học Mỹ Mời Du Học



Hà Nội: 40 Đại Học Mỹ Mời Du Học Việt Báo Thứ Sáu, 10/12/2007, 12:02:00 AM

(Photo AFP/Getty Images)
Các sinh viên học sinh địa phương đang xem các tài liệu thông tin về đại học Troy University trong hội chợ đại học Hoa Kỳ tổ chức hôm 11-10-2007 tại Hà Nội. Có khoảng 40 đại học Mỹ tham dự hội chợ này, trong khi nhiều ngàn sinh viên VN tới tìm hiểu thông tin. Trong niên khóa 2005-2006, số sinh viên VN du học tại Mỹ tăng tới 4,597 người, tức là tăng 25.3%, theo bản phúc trình của Viện Giáo Dục Quốc Tế Hoa Kỳ.
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=116142

Tuesday, October 9, 2007

Vùng Đất Lành Chim Đậu: Queensland - Úc Châu



Vùng Đất Lành Chim Đậu: Queensland - Úc Châu DIAMOND BÍCH NGỌC . Việt Báo Thứ Ba, 10/9/2007, 12:02:00 AM

Gia-đình anh Ngoán, chị Diệu và thư cảm ơn LS Trịnh Hội.
Cách thành phố Brisbane khoảng tám mươi lăm cây số đi về hướng tây có một vùng đất đai màu mỡ, được mệnh danh là: “Top Ten Most Fertile Farming Areas in the World”, với nguồn nước trong lành, khí hậu điều hòa quanh năm. Mùa đông lạnh nhất là sáu độ bách-phân (Celsius), trung bình là hai mươi tám độ bách phân (Celsius). Từ thập niên tám mươi (1885), trang trại đầu tiên của gia-đình “Bauer” được thành hình, rộng hai trăm năm mươi mẫu tây (hectares), trồng cà-rốt, khoai tây, bông cải xanh (broccoli), cần tây, bắp, dưa v.v…Hàng năm trang trại này sản xuất hơn một ngàn năm trăm tấn rau quả trên toàn nước Úc. Bên cạnh đó, gia dình “Bauer” còn cung cấp thịt bò và những loại cây trái thiên nhiên, không dùng phân bón hóa-học (organic).

Nơi đây có trường Đại-Học Nông-Nghiệp lớn nhất nước Úc, mang tên: “The University of Queenslands Gatton Campus”, thành lập hơn một thế kỷ qua (tính đến năm 2007, trường đại-học này được 109 tuổi). Tọa lạc trên một vùng đất rộng mênh mông, hơn một ngàn mẫu tây (over 1000 hectares), với những giảng đường cổ kính mang đầy nét nghệ thuật, lịch sử. Ngôi trường này đã đào tạo ra nhiều nhà chuyên khoa giỏi nhất nước Úc về các ngành Nông-Thương-Nghiệp cũng như chuyên-khoa về Thú-Y…

Vùng đất lành chim đậu này mang tên “Queenslands Lockyer Valley”, thuộc Tiểu-Bang Queensland, cách bờ biển Gold-Coast một tiếng đường xe chạy (đây là một bờ biển du-lịch đẹp nổi tiếng Thế-Giới).

Tưởng cũng xin nói qua về nước Úc, trước kia Úc-Đại-Lợi được coi là một Châu. Người Việt-Nam ta thường có câu : “DDi Khắp Năm Châu, Bốn Bể”, ý nói về: Châu Á, Châu Âu, Châu Phi, Châu Mỹ và Châu Úc. Ngày nay, trong các học đường, sách Gíáo-Khoa dạy là Thế-Giới gồm bảy Châu: Châu Á, Châu Âu, Châu Phi, Nam Mỹ Châu, Bắc Mỹ Châu, Nam Cực Châu và Đại Dương Châu. Trong đó Úc Châu nằm trong Đại Dương Châu.

Nước Úc nằm giữa nước Ấn-Độ và Nam Thái Bình Dương, cách miền Tây-Nam của Bắc Mỹ là bảy ngàn dặm (khoảng mười một ngàn cây số). Cách vùng Đông Nam, vùng đất chính của Á Châu (main-land of Asia) hai ngàn dặm (khoảng ba ngàn hai trăm cây số). Nước Úc nằm ở phía Nam Bán Cầu. (Bắc Bán Cầu và Nam Bán Cầu chia đôi bởi đường xích đạo).

Tên gọi “Australia” khởi nguồn từ tiếng La-Tinh, từ chữ “Auster”. Có nghĩa là “Gió miền Nam” ý chỉ phương Nam (Southern). Thổ dân Úc đầu tiên là người da đen “Aborigines”, họ đã có mặt trên đất Úc khoảng bốn đến năm mươi ngàn năm B.C (Before Christ.: trước Thiên-Chúa Giáng-Sinh).

Vào năm 1606 A.D (sau Thiên-Chúa Giáng-Sinh, A.D tiếng La-Tinh viết tắt từ chữ: “Anno-Domini”, có nghĩa là kỷ-nguyên của Thiên-Chúa), có ông Williams Zens, là người Âu-Châu đầu tiên khám phá ra đất Úc. Sau đó, năm 1770, ông James Cook tìm đến và khai thác vùng bờ biển miền Đông nước Úc, ông đặt tên cho vùng này là New-South-Wales (N.S.W) và coi như đây là lãnh thổ của người Anh (England). N.S.W ngày nay là một trong những tiểu bang của nước Úc, thành phố Sydney có rất đông người Việt cũng là thành phố chính của tiểu bang này. Vào năm 1788, người Anh dùng vùng N.S.W để làm thuộc địa chứa tù nhân.

Mãi đến năm 1901, nước Úc mới được độc lập, đương kim chính-phủ lúc bấy giờ lấy thành phố Melbourne, thuộc tiểu bang Victoria làm Thủ-Đô tạm thời. Sau này, vào năm 1927, chính-phủ Úc dời Thủ-Đô từ Melbourne về Canberra. Cho đến ngày nay Canberra vẫn là Thủ-Đô của nước Úc.

Từ năm 1967, chính-phủ Úc mới bắt đầu có những chương trình lo cho người Thổ-Dân (Aborigines) như về sức khỏe (Health-Care), về tiền trợ cấp (Welfare), nhà cửa (Housing) v.v..

Hơn một thế-kỷ trước, nhiều sắc dân trên toàn thế giới đã đến nước Úc để tìm vàng. Ngày nay còn rất nhiều di-tích cổ của những vùng mỏ vàng. Có hơn năm mươi sắc dân di cư đến Úc, nhất là sau năm 1975, làn sóng người Việt tỵ nạn được đến Úc định cư ngày càng gia tăng, chính-phủ Úc đã chấp nhận và tôn trọng nền văn-hóa, phong tục của mọi sắc dân, vì thế nước Úc được coi là một nước “DDa Văn Hóa” (Multi-Cuture).

Người Việt-Nam tỵ nạn phần nhiều định cư tại các thành-phố lớn là Sydney, Melbourne và Brisbane, một số ít đi về vùng Adelaide (miền Nam nước Úc) và rất ít người Việt ở Perth (miền Tây-Nam nước Úc) cũng như vùng Darwin (nơi rất nhiều Thổ-dân thuộc miền cực Bắc nước Úc).

Mãi cho đến đầu thập niên 2000, vật giá leo thang, nhà cửa chen chúc ở các vùng Sydney và Melbourne. Nhiều người Việt làm chủ các hãng may, hoặc làm chủ các thương hiệu lớn, đã cảm thấy quá mệt mỏi với cuộc sống thành thị huyên náo. Họ tìm về tiểu bang Queensland, vùng đất hứa với khí hậu ấm áp quanh năm, cây lành, trái ngọt, nương rẫy, ruộng vườn cò bay thẳng cánh, tìm hiểu về nghề Nông: trồng trọt và chăn nuôi. Với bản chất cần cù, siêng năng, chẳng bao lâu họ đã làm chủ những trang trại rộng hàng chục mẫu tây. Lợi nhuận cho một vụ mùa có khi thâu hoạch hơn nửa triệu Úc-Kim với kỹ thuật trồng dưa leo, khổ-qua, nấm rơm, cùng nhiều loại rau trái khác cung cấp cho toàn nước Úc. Tưởng cũng xin nhắc lại là thịt bò nước Úc nổi tiếng ngon nhất Thế-Giới.

Và “Vùng Đất Lành Chim Đậu: Queenslands Lockyer Valley” ngày nay đã có hơn một trăm gia-đình Việt-Nam làm chủ các trang trại mênh mông bạt ngàn.

Lần này từ California trở về thăm Trang Trại ở Queensland – Úc-Đại-Lợi, chúng tôi không ngờ là có rất nhiều công-nhân người Việt-Nam được bảo lãnh qua làm việc cho các nông trại. Họ được đối xử tử tế, miếng ăn, giấc ngủ, mức lương cao… trong tình đồng hương giữa Chủ và Thợ. Họ không bị Chủ bóc lột như làn sóng người Việt qua Đài-Loan, Trung-Quốc hoặc các nước Đông-Âu tìm việc.

Một ngạc nhiên bất ngờ là chúng tôi được gặp một số gia-đình người Việt tỵ-nạn từ Palawan (Phi-Luật-Tân) sáu, bảy năm trước đây, trong chương trình định cư do Luật-Sư Trịnh-Hội tận tình giúp đỡ. Ngày nay họ đã là những Triệu-Phú của nước Úc, họ làm chủ những nông trại mênh mông của “Vùng Đất Lành Chim Đậu” này, một trong những gia-đình đó là gia-đình anh Ngoán và chị Diệu.

Người xưa có câu: “Ẩm Hà Tư Nguyên” (Uống Nước Nhớ Nguồn). “Ăn Quả Nhớ Kẻ Trồng Cây. Ăn Gạo Nhớ Kẻ Đâm Say Dần Sàn”. Gia-đình này không quên công ơn tận tụy lo cho người Việt tỵ-nạn ở Palawan (Phi-Luật-Tân) của Luật-Sư Trịnh-Hội. Họ đã nhờ chúng tôi gửi một thư cảm-ơn đến Luật-Sư Trịnh-Hội. (Xin đính kèm theo bài viết này).

Chúng tôi xin vắn tắt buổi nói chuyện với gia-đình anh Ngoán & chị Diệu như sau:

Hỏi: Gia-đình Ngoán và Diệu qua Úc định cư bao lâu rồi?

Đáp: Dạ thưa anh-chị, vợ chồng tụi em qua Úc được 7 năm rồi! Cũng nhờ công lao tận tình của anh Trịnh-Hội giúp đỡ. Mười lăm năm ở Palawan (Phi-Luật-Tân) mòn mỏi, tuyệt vọng. Anh Trịnh-Hội đối xử rất tốt với gia-đình em cũng như những gia-dình Việt-Nam tỵ-nạn khác tại Phi. Tụi em có được cuộc sống ngày hôm nay cũng nhờ vào anh Trịnh-Hội. Anh ấy tốt lắm chị à!

Hỏi: Luật-Sư Trịnh-Hội hiện đang ở California. Ngoán và Diệu có muốn viết vài chữ cảm tạ không? Cá nhân tôi đã qua Phi-Luật-Tân bốn lần để tìm hiểu về đời sống người Việt tỵ-nạn tại Palawan. Tôi cũng được cái vinh-dự tự nguyện bảo trợ một vé máy bay khứ hồi cho Luật-Sư Trịnh-Hội đi Palawan trong thời gian tranh đấu cho người tỵ-nạn được đi định cư (vào khoảng năm 2000), lúc cậu ấy còn ở Úc.

Đáp: Dạ! Chị đã qua Phi và chị biết rồi đó. Văn-phòng làm việc của anh Trịnh-Hội nhỏ hẹp, nằm trong một khu chung-cư bình dân ở Manila. Anh ấy làm việc ngày tối sáng đêm để lo cho người tỵ-nạn tụi em, ăn uống đơn giản và ngủ trên một chiếc giường thô-sơ. Nhiều tháng không đủ trả tiền thuê văn-phòng. Anh ấy phải chạy về Úc, về Mỹ để vận động bà con, cô bác giúp đỡ. Tụi em cũng vô cùng biết ơn bà con đồng hương mình, trong đó có anh-chị. Thay mặt cho những người Việt tỵ-nạn tại Palawan (Phi-Luật-Tân). Tụi em xin viết vài chữ gửi lời cám ơn anh Trịnh-Hội. Anh-Chị giúp vợ chồng em phổ biến thư này đến ảnh nhe!

Hỏi: Chúng tôi sẽ nhờ các báo Việt-Ngữ ở Cali đăng tải lá thư viết tay của em được không?

Đáp: Dạ được như vậy thì quá tốt. Vì tụi em là dân làm Nông, dù ở vùng thôn quê xa xôi này nhưng mới đây cũng có nghe môt số vấn đề không mấy vui về anh Trịnh-Hội. Tụi em chỉ biết nói rằng lúc mình trong cơn hoạn nạn, khó khăn, ai dám can đảm đứng ra giúp mình tận tình thì người đó mới thực sự là người tốt. Đối với hàng ngàn người Việt tỵ-nạn ở Palawan (Phi-Luật-Tân) thì anh Trịnh-Hội là người tốt vô kể chị à!

Chúng tôi đã chụp một số hình của gia-đình Ngoán và Diệu cùng hai cháu bé trai, cũng như hình trang trại gần năm mươi mẫu đất của gia-đình này. Xin đính kèm với bài viết để gửi đến quý độc giả nói chung và Luật-Sư Trịnh-Hội nói riêng.

Ước mong sao những người Việt-Nam tỵ-nạn còn đang ở Phi-Luật-Tân ngày nay sẽ được đến những “Vùng Đất Lành Chim Đậu” và có một cuộc sống thành công như gia đình anh Ngoán & chị Diệu ở Queensland – Úc Châu này.(www.diamondbichngoc.com)
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=5&nid=115959

Monday, October 8, 2007

Cư dân California lo lắng nguy cơ đất sụp



Cư dân California lo lắng nguy cơ đất sụp
Monday, October 08, 2007
medium_landslide.jpg

Đất sụp ở Mount Soledad hôm thứ Năm

SAN DIEGO (AP) - Tuần rồi, ở Mount Soledad, đất trượt, sập xuống, kéo theo bốn căn nhà và chôn vùi hai căn khác. Bốn căn nhà bị lún xuống 20 foot; hàng tấn đất cát sụp kéo theo cả cây cối. Bảy căn nhà khác bị phá hoại nghiêm trọng đến nỗi chủ nhà không thể vào nhà được. Các nhà chức trách địa phương nói đã giữ cân bằng được chỗ đất sụp, nhưng chưa tìm hiểu được nguyên nhân.

Vụ đất sụp ước lượng thiệt hại đến $48 triệu, khoảng phân nửa là thiệt hại hệ thống cấp thoát nước công cộng, và phân nửa là thiệt hại tài sản tư nhân.

Cư dân địa phương than phiền các nhà chức trách đã không có biện pháp gì để theo dõi và cảnh báo về tai nạn này. Thành phố không có kế hoạch mở rộng các thử nghiệm để xác định còn những nơi nào trong khu vực còn có rủi ro đất sụp.

Trong khi đó, ở một vùng lân cận, các vỉa hè đang bị nứt và cư dân ở đó đã thuê các nhà địa chấn học nghiên cứu để xác định rủi ro đất sụp.

Các chuyên gia nói nguyên tắc chính để ngăn ngừa đất sụp là tiếp cận lớp đất bị yếu bên dưới và thay thế mọi lớp đất từ đó trở lên bằng vật liệu đủ rắn chắc để chịu sức nặng của nhà cử và đường xá, một dự án theo họ là khả thi nếu có đủ tiền và nhiệt tâm.
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=67201&z=75

Sunday, October 7, 2007

Võ sĩ Nam Phan thắng Shad Smith chỉ trong 1 phút 13 giây



Võ sĩ Nam Phan thắng Shad Smith chỉ trong 1 phút 13 giây
Saturday, October 06, 2007
medium_NamPhan.jpg

Nam Phan trong giây phút chiến thắng. (Hình: Ngân Nguyễn)

medium_namPhan01.jpg

Nam Phan cùng các thành viên Tổng Hội Phát Triết Võ Thuật. (Hình: Ngân Nguyễn)

medium_NamPhan2.jpg

Nam Phan được tuyên bố chiến thắng ngay trong chiếc lồng lưới diễn ra trận thư hùng. (Hình: Ngân Nguyễn)

ANAHEIM, California – Tối 6 tháng 10, 2007, tại Anheim Convention Center, võ sĩ Nam Phan đã thắng đối thủ Shad Smith trong một trấn chiến ngắn kỷ lục: 1 phút 13 giây.

Hàng trăm người Việt Nam đã mang theo cờ, lân, đến cổ vũ tuyển thủ gốc Việt.

Trận đánh này đã mang lại cho Nam Phan, 24 tuổi, điểm thắng tuyệt đối và chiếc đai vàng duy nhất trong đêm.

Trận đấu giữa Nam Phan và Shad Smith được tổ chức trong lồng lưới, bao phủ bởi rừng cờ Việt Nam Cộng Hòa và cả tiếng quốc ca.

Một số khán giả bản xứ, phấn khích cùng khán giả gốc Việt, cũng đã hô lớn: “Nam Phan, Nam Phan…”

Giải thi đấu này mang tên “The Untamed” do “Extreme Fighters World championships” tổ chức.

Nam Phan là cư dân Westminster, đã chiến thắng 12 lần trong tổng số 16 trận đấu được tổ chức tại các võ đài lớn (trong đó đa số là ở Las Vegas).(N.N.)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=67162&z=1

Saturday, October 6, 2007

Học Khu G.G. Tổ Chức Tìm Hiểu Về Chương Trình Đại Học



Học Khu G.G. Tổ Chức Tìm Hiểu Về Chương Trình Đại Học Việt Báo Thứ Bảy, 10/6/2007, 12:02:00 AM

Hình ảnh tốt nghiệp ở Santiago, Học Khu Garden Grove 2007.
(Garden Grove, CA) – Học Khu Garden Grove sẽ tổ chức chương trình tìm hiểu về đại học liên tục vào hai tối thứ hai, 8 và 15 tháng 10 từ 6 giờ 30 đến 8 giờ 30 tại Trường Trung Học Bolsa Grande trên đường Westminster và góc đường Bushard, tức bên cạnh nơi tổ chức Hội Chợ Tết hàng năm của Tổng Hội Sinh Viên. Chương trình này nhằm mục đích giúp các phụ huynh và học sinh hiểu rõ thêm về các vấn
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=14&nid=115742

Phó Thống Đốc mới Nam Úc - người Việt giữ chức vụ cao nhất ở nước ngoài



Phó Thống Đốc mới Nam Úc - người Việt giữ chức vụ cao nhất ở nước ngoài
Saturday, October 06, 2007
medium_HIEU.jpg

AUSTRALIA -- Phó Thống Đốc mới nhậm chức của bang Nam Úc, ông Lê Văn Hiếu, 53 tuổi, là người Úc gốc Việt, một trong những thuyền nhân Việt Nam đầu tiên đến nước Úc vào năm 1977.

Theo ABC, ông Hiếu là người gốc Việt nắm chức vụ cao nhất trong chính phủ ở nước ngoài xưa đến nay, và cũng là người gốc Á châu đầu tiên được nhận chức vụ này ở Úc. Từ một thiếu niên không cha, một thuyền nhân tay trắng, ông đã vượt quakhó nghèo để vươn lên trở thành một nhân vật kinh doanh và chính trị được nể phục trên xứ người.

Trước khi nhậm chức Phó Thống Đốc, ông Hiếu còn là người gốc Á châu đầu tiên được bổ nhiệm làm chủ tịch Hội đồng Đa văn hóa và Sắc tộc Sự vụ của tiểu bang Nam Úc (SAMEAC) vào năm 2006. Vào đầu những năm 90, ông Hiếu là chuyên viên thẩm tra về thị trường đầu tư và tài chính của Ủy ban Thanh tra và giám sát công ty, thị trường chứng khoán và đầu tư thuộc Chính phủ Liên bang Úc (ASIC).
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=67136&z=75

Thursday, October 4, 2007

Tân Hòa ngôi chợ chỉ bán rơm



Tân Hòa, ngôi chợ chỉ bán ... rơm!
Sunday, December 03, 2006
medium_VN_bai02a.jpg

Một góc chợ rơm Tân Hòa, nằm cặp quốc lộ 54, huyện Lai Vung, Ðồng Tháp. (Hình: Thu Hiền/Người Việt)

Thu Hiền/Người Việt

ÐỒNG THÁP - Vùng Ðồng Bằng Sông Cửu Long có một cái chợ rất độc đáo, ở đây người ta bán duy nhất một mặt hàng. Ðó là rơm. Chợ rơm Tân Hòa nằm cặp quốc lộ 54 mới mở thuộc huyện Lai Vung, tỉnh Ðồng Tháp, chợ đã “nhóm” được hơn mười năm nay, mỗi ngày có hàng trăm chiếc ghe với trọng tải 25 tấn-30 tấn chất đầy rơm đậu san sát nhau từ cầu Bông Súng ra đến tận vàm sông Hậu.

Ðến chợ rơm Tân Hòa chúng tôi không khỏi bị “ấn tượng” bởi cảnh tượng hàng trăm chiếc ghe chất rơm đầy khẳm đậu liền kề, san sát nối đuôi nhau dài lê thê. Dọc hai bên bờ sông là những quán cà phê luôn nhộn nhịp và được xem là “sàn giao dịch” của những người mua-bán rơm. Ở đây, chủ các quán cà-phê cũng là chủ các ghe rơm đậu dưới bến, trung bình mỗi gia đình ở đây sở hữu từ 2-3 ghe rơm.

Tôi ghé vào quán cà phê của ông Lê Ngọc Hương - tên thường gọi là ông Hai Mỹ - một người buôn rơm thâm niên tại chợ này. Ngày xưa, rơm “bị” xem là thứ bỏ đi nhưng trong những năm qua nghề trồng nấm rơm đã phát triển rất mạnh. “Nấm lên rơm lên”, nhờ thế cọng rơm trở thành một thứ hàng hóa có giá trị cao. Một bộ phận không nhỏ bà con nông dân ở vùng Ðồng Bằng Sông Cửu Long nói chung và đặc biệt là dân trồng nấm-buôn rơm ở vùng Tân Hòa này từ khó khăn đã vượt lên khá giả.

Tuy nhiên, muốn giàu từ nghề này, không phải ai làm cũng được. Ðể có khách hàng thường xuyên, trước tiên người “buôn rơm” phải có uy tín, giao rơm đúng hẹn và luôn đảm bảo chất lượng rơm. Muốn thế, dân đi rơm phải biết săn lùng rơm tốt, đó là rơm đống lớn, không lộn cỏ, không bị sâu bệnh, cọng phải dài, màu đỏ... trồng nấm sẽ cho năng suất cao và tuổi thọ của cọng rơm cao sẽ kéo dài thời gian thu hoạch nấm.

Theo lời kể của bà con Tân Hòa thì, cách đây khoảng 10 năm người dân địa phương rộ lên phong trào trồng nấm rơm, nguồn nấm rơm nguyên liệu trong vùng không đủ cung cấp nên nhiều người đã mạnh dạn đóng ghe đi sang các tỉnh lân cận như An Giang, Cần Thơ để mua rơm. Nhưng thời ấy, rơm rẻ như bèo, có nhiều chủ ruộng còn ngoắc ghe vô “cho không-biếu không” chẳng lấy đồng nào. Thấy nghề buôn rơm có lời nên bà con Tân Hòa đã rủ nhau đóng ghe đi mua rơm. Cứ thế, đến nay cả chợ Tân Hòa này có trên một trăm rưỡi ghe đi mua rơm. Ngày nay, dân đi rơm Tân Hòa đã đi xa hơn để tìm rơm, khắp các cánh đồng từ Cà Mau, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Trà Vinh, Vĩnh Long, Cần Thơ, Kiên Giang... để tìm mua rơm. Dân mua rơm có hẳn sổ sách ghi chép theo dõi từ lịch gieo xạ, giống lúa, tình trạng sâu bệnh... Vào ngày nào, tháng nào có rơm dân Tân Hòa biết ngay...

Dân buôn rơm Tân Hòa có một quy tắc bất di bất dịch: khi mua rơm xong, dù ở xa cỡ họ cũng chạy ghe về chợ rơm Tân Hòa rồi mới tính chuyện buôn bán. Sau khi giao dịch diễn ra thành công tại chợ, người bán sẽ cho người chở ghe rơm chở đến tận nơi cho người mua và nếu có yêu cầu sẽ có người chất rơm lên tận chỗ. Không những chất lượng rơm ở chợ Tân Hòa luôn cao mà uy tín của dân buôn rơm Tân Hòa luôn luôn được đảm bảo, chính vì thế chợ rơm ngày càng sôi động.

Chợ rơm Tân Hòa được xem là chợ rơm “độc nhất vô nhị” ở Việt Nam, thế nên trong thời gian có rất nhiều nhà báo, du khách, sinh viên mỹ thuật... không ngại đường xá xa xôi từ khắp nơi đến đây tìm hiểu... Và không biết họ viết-lách vẽ vời làm thế nào mà chợ rơm trong thời gian gần đây luôn trong cảnh ế... nhệ?!

Chúng tôi có dịp trao đổi với ông Tư Mỹ - một người buôn rơm có thâm niên ở chợ này, ông Tư Mỹ cười khà cho biết:

- Bà con ở đây “đổ thừa” cho vui thế thôi! Thật ra, chợ rơm ế là do giá nấm rơm rớt thảm!

Trong khi đó, cách đây một tuần giá nấm rơm vẫn còn trên trời, từ 17,000-19,000 đồng/kg tại các phiên đấu giá ở chợ (nấm rơm) cầu Sắt Thơm Rơm (Cần Thơ) và giá rơm nguyên liệu vào thời điểm đó đã tăng lên rất cao, luôn trên 4.5 triệu đồng/ghe 25 tấn. Giải thích rõ thêm về tình trạng “ế nhệ” của chợ rơm Tân Hòa trong thời gian gần đây, ông Hai Mỹ phân tích:

- Vì ảnh hưởng của dịch bệnh rầy nâu, bệnh vàng lùn - lùn xoắn lá gây hại nghiêm trọng trong vùng nên lượng rơm liệu giảm mạnh, làm tăng giá tăng mạnh. Nhưng giá rơm lại đột ngột giảm xuống trong thời gian gần đây là do bà con trồng nấm bị thất, giá nấm giảm nên giá rơm cũng giảm theo. Nguyên nhân làm các vụ nấm rơm gần đây của bà con đều thất là do nguồn meo cấy kém chất lượng. Vấn đề meo kém chất lượng cần phải được nghiên cứu và giải quyết ngay cho bà con nông dân...

Chợ rơm Tân Hòa ra đời đã phản ánh sự nhạy bén và tính linh hoạt của dân buôn rơm Tân Hòa trước nhu cầu của thị trường và quan trọng hơn là thúc đẩy nghề trồng nấm rơm phát triển mạnh và lan rộng như ngày nay.

Trước khi rời khỏi chợ rơm, ông Tư Mỹ cùng các cô chú buôn rơm ở đây đã đặt cho tôi một câu hỏi rất ngộ: “Người ta gọi cô là nhà báo hay phóng viên?”

Tôi trả lời: “Ðừng gọi cháu là “nhà báo.” Cháu không dám... Cháu chúc bà con chợ rơm mình mua may-bán đắt!”
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=52420&z=148

Nước Mắm lên ngôi, Huỳnh Hùng trở thành "Đầu Bếp Giỏi Nhất Nước Mỹ"



Nước Mắm lên ngôi, Huỳnh Hùng trở thành "Đầu Bếp Giỏi Nhất Nước Mỹ"
Wednesday, October 03, 2007
M_huynhHung.jpg

Đầu Bếp Giỏi Nhất Nước Mỹ, Huỳnh Hùng. (Hình: NBC cung cấp)

CHICAGO - Căng thẳng từng phút một; cường độ căng thẳng tăng dần từ đầu giờ cho đến phút cuối cùng, khi 3 cao thủ bước chân vào phòng giám khảo, đợi nghe kết quả cuộc thi “Top Chef 3 Miami” của đài truyền hình Bravo! TV.

Huỳnh Hùng được xướng danh là “Top Chef,” đầu bếp giỏi nhất nước Mỹ, trong một cuộc thi, đến phút chót vẫn còn dàn đều tỷ lệ thắng thua 50 – 50 cho Hùng và Dale Levitski.

Ba thí sinh vòng chung kết phải nấu tất cả 4 món; trong đó 3 món được chọn và suy nghĩ cẩn thận. Món thứ tư, bất ngờ được chánh chủ khảo yêu cầu.

Dale và Casey chọn một “món mặn” cho món thứ tư. Hùng chọn món bánh sô cô la để kết thúc buổi đại tiệc. Món sô cô la đã “hại” Hùng. Mặc dầu mọi người đều cho rằng Hùng làm bánh sô cô la rất ngon, món này lại quá “nhàm chán” và quá “hiện đại” so với các món đầu tiên, khá cổ điển.

Cô Casey, cùng tuổi 29 với Hùng, đã bị loại ngay từ đầu. Bốn món ăn chia đều cho Hùng và Dale.

Hai món của Hùng và hai món của Dale được giám khảo chọn “ngon nhất.”

2 -2, cả ban giám khảo bóp trán!

Bên trong bếp, cả Hùng, và Dale và Casey ngồi không yên trên ghế. Chỉ vài phút nữa, một trong ba người sẽ được chọn là “đầu bếp giỏi nhất nước Mỹ.” Hai người thua ra về tay không; như Hùng đã nói với Người Việt trước đây: “Được ăn cả, ngã về không!”

Cuối cùng, Hùng được xướng tên trong sự vỡ òa của phòng đợi. Trong căn phòng ấy, đại gia đình của anh, bạn bè anh và cả gia đình của Dale cùng Casey cũng đang ngồi.

Hùng trở thành đầu bếp giỏi nhất nước Mỹ vì anh nấu món vịt quá ngon. Chánh chủ khảo đãcông khai lên tiếng rằng món vịt của Hùng quá ngon. Có lẽ, chính món này đã khiến mọi người, cuối cùng, chọn Hùng làm khôi nguyên, trong một chiến thắng sít sao.

Huỳnh Hùng, sinh năm 1978, tại Sài Gòn, đã được chọn làm Đầu Bếp Giỏi Nhất Nước Mỹ, không phải ngẫu nhiên. Hùng nói với giám khảo vài phút trước khi đăng quang: “Tôi chưa bao giờ hồi hộp như hôm nay…. Hôm nay, tôi đã nấu với tất cả bản năng tự nhiên của một đầu bếp.”

Vì sự bí mật được duy trì đến phút chót, như Hùng đã nói với Người Việt trong cuộc phỏng vấn trước đây, nước mắm không thấy được tiết lộ. Lần phỏng vấn trước, anh đã nói: “Nước mắm là vũ khí bí mật của tôi.”

Nếu quả vậy, hôm nay, Nước Mắm, Fish Sauce, đã lên ngôi, chính thức chinh phục nước Mỹ. Và người đã đưa nước mắm lên ngôi chính là một chàng trai Việt Nam 29 tuổi, gốc Sài Gòn, Huỳnh Hùng.(T.G.)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=66979&z=3